Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Vòng Bạc Đoạt Mệnh

Chương 2

03/03/2026 18:58

Tiểu Mai chạy tới, hạ giọng: “Tô Vãn, cậu đỉnh thật! Dám bật cả bà Lâm luôn!”

“Không có gì.”

“Nhưng…” Tiểu Mai gãi đầu, “Cậu không sợ họ trả thù à?”

Trả thù?

Tôi bật cười.

Họ đã bắt đầu ra tay rồi.

Buổi chiều, tôi bị cô Vương gọi lên văn phòng, phạt đứng suốt cả buổi.

Lý do: không tôn trọng thầy cô, dám cãi lại người “có lòng tốt”.

Đứng thì đứng.

Vừa hay tôi có thể suy nghĩ cho thông.

Lý Đình vẫn không đến.

Nghe nói chuyển lên bệnh viện lớn rồi, viêm thận cấp.

Nhanh thật đấy.

Kiếp trước cô ta cũng mắc bệnh thận, nhưng không sớm như vậy.

Chẳng lẽ vì tôi không được chọn, nên bọn họ đẩy nhanh tiến độ?

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Con gái nhà họ Lâm, Lâm Kiều Kiều.

Lúc này… cô ta có phải đang dần khỏe mạnh lên không?

Tan học, cô Vương gọi tôi lại.

“Tô Vãn, em bị đuổi học.”

Tôi khựng lại.

“Em không phục tùng quản lý, làm ảnh hưởng danh tiếng cô nhi viện.” Cô ta rút ra một tờ giấy, “Đây là chữ ký của viện trưởng.”

Tôi nhìn tờ giấy đó.

Quả nhiên cũng đến.

Bọn họ muốn ép tôi đi.

Rời khỏi cô nhi viện, một đứa con gái mười một tuổi thì có thể đi đâu?

Đến lúc ấy, bọn họ lại giả nhân giả nghĩa xuất hiện, tôi chỉ còn cách mặc cho họ sắp đặt.

Tính toán hay thật.

“Em không đi.” Tôi nói.

“Không đến lượt em quyết!” Cô Vương nhét tờ giấy vào tay tôi, “Dọn đồ đi, ngày mai cút.”

Tôi nắm chặt tờ giấy, bước ra khỏi văn phòng.

Trời đã sắp tối.

Trong cô nhi viện, khói bếp lượn lờ.

Tôi phải làm sao đây?

Cố ở lại chắc chắn không được.

Cô Vương và viện trưởng đều bị mua chuộc rồi.

Rời đi?

Đi đâu?

Tôi bước tới bãi rác phía sau cô nhi viện.

Chiếc vòng tay hôm qua tôi ném đi vẫn ở đó, bị một đống lá rau thối vùi lấp.

Tôi đá một cái, đá nó lăn xa hơn.

Đột nhiên sau lưng có tiếng người.

“Cậu thật sự không muốn cái cơ hội đó à?”

Là Tiểu Mai.

Không biết nó lẽo đẽo theo từ lúc nào.

“Đó không phải cơ hội.” Tôi đáp.

“Nhưng…” Tiểu Mai do dự một chút, “Rời khỏi đây rồi, cậu sống nổi không?”

Tôi không nói.

“Tớ biết một chỗ.” Tiểu Mai bỗng nói. “Quê tớ. Bà nội tớ vẫn còn. Bà từng nói nếu tớ không muốn ở đây nữa thì cứ về tìm bà.”

“Cậu giúp tớ à?”

“Dù gì cũng từng ở chung một phòng.” Tiểu Mai gãi đầu, “Với lại tớ thấy cậu không phải người xấu.”

Tôi nhìn nó.

Kiếp trước Tiểu Mai tuy mồm mép, hay bắt nạt người ta, nhưng bản tính không tệ.

“Cảm ơn.”

“Cảm ơn gì.” Nó nói. “Tớ giúp cậu thu dọn đồ, tối nay đi luôn. Tranh thủ lúc chú bảo vệ gà gật.”

Đêm xuống, tối đen như mực, gió thổi vù vù.

Tiểu Mai giúp tôi đeo một cái bọc nhỏ, bên trong là mấy bộ đồ cũ và vài đồng tiền tiêu vặt tôi để dành.

Chúng tôi tránh được chú bảo vệ, lén chui ra khỏi cô nhi viện.

Bên ngoài, xe cộ nườm nượp.

Hoàn toàn khác với sự yên tĩnh trong cô nhi viện.

“Đi hướng này.” Tiểu Mai nói. “Ra bến xe, bắt chuyến nửa đêm.”

Chúng tôi đi dọc ven đường.

Đèn đường kéo bóng chúng tôi dài ngoẵng.

“Đến quê tớ, cậu cứ nói là em họ xa của tớ.” Tiểu Mai dặn. “Bà nội tớ tốt lắm.”

“Ừ.”

“À đúng rồi.” Tiểu Mai chợt nhớ ra. “Cái vòng đó rốt cuộc là sao? Tớ thấy cậu sợ nó lắm.”

Tôi dừng bước, nhìn nó.

Có nên nói không?

Một đứa nhóc mười một tuổi… nó tin được sao?

“Cái vòng đó hại người.” Tôi nói. “Đeo vào là sinh bệnh, ngu đi, xấu đi.”

Tiểu Mai tròn mắt: “Thật hay đùa vậy?”

“Nhìn Lý Đình đi.” Tôi nói. “Hôm qua nó đeo, hôm nay đã nằm viện.”

Tiểu Mai nuốt nước bọt, rùng mình: “Ghê quá.”

“Vậy nên tớ không thể đeo.”

“Ừ! Không được đeo!” Tiểu Mai gật đầu lia lịa. “May mà cậu chưa đeo.”

Chúng tôi tiếp tục đi.

Đèn bến xe sáng choang.

Mua vé xong, chuyến xe lúc một giờ sáng.

Phòng chờ không có mấy người.

Chúng tôi tìm một góc ngồi xuống.

Tiểu Mai dựa vào vai tôi, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Còn tôi thì không ngủ được.

Chỉ nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.

Nhà họ Lâm.

Các người nghĩ đuổi tôi đi là xong à?

Cứ chờ đấy.

Tôi sẽ quay lại.

Nhất định sẽ quay lại.

Xe lắc lư chạy suốt một đêm.

Sáng ra, chúng tôi đến quê Tiểu Mai.

Một ngôi làng nhỏ, không khí toàn mùi đất ẩm.

Bà nội Tiểu Mai là một bà lão gầy nhom, lưng hơi còng, nhưng mắt rất sáng.

“Đây là em họ con à?” Bà lão nắm tay tôi, ấm áp lạ thường.

“Vâng, bà.” Tiểu Mai gật đầu. “Nó tên Tô Vãn.”

“Được, được.” Bà cười hiền. “Đến rồi thì là người một nhà, cứ ở lại.”

Nhà bà là căn nhà đất nhỏ xíu nhưng sạch sẽ.

Thế là tôi ở lại trong làng.

Tôi theo bà ra đồng làm việc, theo Tiểu Mai đến trường (nó tìm thầy cô nói tôi là học sinh chuyển vào, tạm thời xin học nhờ).

Trường ở đây rất tồi tàn, còn tệ hơn cả trường trong cô nhi viện.

Nhưng tôi không bận tâm.

Có thể học là tốt rồi.

Thành tích của tôi rất khá, thầy cô đều thích.

Thành tích Tiểu Mai bình thường, nhưng nó chăm lắm.

Cuộc sống trôi qua yên ả.

Nhưng tôi không quên nhà họ Lâm.

Cứ một thời gian, tôi lại nhờ Tiểu Mai ra tiệm net trên trấn, tra tin tức về nhà họ.

Ông Lâm làm ăn càng ngày càng phát đạt, thành “nhà từ thiện” có tiếng.

Bà Lâm thường xuyên tham gia đủ kiểu hoạt động từ thiện, hình tượng rất đẹp.

Con gái họ — Lâm Kiều Kiều — cũng dần xuất hiện trước công chúng.

Trong tin tức, Lâm Kiều Kiều hồi nhỏ đúng là không xinh lắm, lại hay ốm yếu.

Nhưng bây giờ, nó càng ngày càng xinh, như một ngôi sao nhí.

Hơn nữa còn học giỏi, đoạt không ít giải thưởng.

Báo chí viết nó là “thiên tài thiếu nữ”, “đứa con cưng của thượng đế”.

Bên dưới bình luận toàn lời khen.

“Nhà họ Lâm đúng là tích đức, mới có được đứa con gái tốt như thế.”

“Kiều Kiều vừa xinh vừa thông minh, ngưỡng mộ chết mất.”

Tôi nhìn bức ảnh của Lâm Kiều Kiều trên màn hình.

Trên cổ tay nó… hình như đang đeo thứ gì đó.

Nhìn kỹ mới thấy đó là một chiếc vòng bạc, rất giống cái ngày trước.

Chỉ là… sáng hơn, tinh xảo hơn.

Thế còn những cô bé từng được chọn thì sao?

Trên tin tức không hề có chút thông tin nào về họ.

Tôi nhờ một đứa trẻ ở cô nhi viện — trước đây coi như có quen biết — đi hỏi giúp.

Nó nói, mười cô bé ấy, ai nấy đều sống chẳng ra gì.

Thành tích bê bết, hay ốm vặt, ngoại hình cũng ngày càng tầm thường.

Người trong cô nhi viện đều bảo là do chúng tự hư, không chịu học.

Có hai đứa đã được họ hàng đón đi, số còn lại cũng lông bông, chẳng nên thân.

Lại còn bị cư dân mạng mắng chửi đến thảm.

“Vòng tay trên tay họ… vẫn đeo chứ?” tôi hỏi.

“Vẫn đeo.” Đứa bé kia đáp. “Bà Lâm nói đó là biểu tượng thân phận, bắt buộc phải đeo.”

Tôi tắt khung chat.

Tim như bị bọc trong băng lạnh.

Sự “tốt đẹp” của Lâm Kiều Kiều… là đổi bằng mạng sống của họ.

Còn nhà họ Lâm lại ung dung đội cái mũ “nhà từ thiện”.

Buồn nôn đến cực điểm.

Thời gian trôi nhanh.

Tôi ở trong làng năm năm.

Tôi mười lăm tuổi rồi.

Năm năm này, tôi cao lên, gương mặt cũng nở nang, rắn rỏi.

Vì không đeo cái vòng khốn kiếp ấy nên dung mạo tôi không bị biến dạng, thậm chí càng lớn càng thanh tú.

Sức khỏe cũng tốt, làm ruộng làm nương nên sức lực chẳng nhỏ.

Thành tích học tập luôn đứng nhất khối.

Tiểu Mai cũng cao lên, trở thành một cô bé phóng khoáng, thẳng tính.

Bà cụ vẫn ổn, chỉ là già đi nhiều.

Suốt năm năm ấy, tôi không chủ động tra tin về nhà họ Lâm nữa.

Nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy trên TV.

Lâm Kiều Kiều trở thành người nổi tiếng, tham gia đủ chương trình, có rất nhiều fan.

Cô ta đỗ vào trường cấp ba tốt nhất thành phố.

Còn ông Lâm… thành “phú hộ số một”.

Mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió.

Như thể toàn bộ “vận may” bị hút đi đã dồn hết về nhà họ.

Nhưng tôi biết, đến lúc phải ra tay rồi.

Tôi không thể trốn mãi trong làng.

Tôi phải thi về thành phố.

Thi vào trường cấp ba tốt nhất.

Đến gần bọn họ hơn.

Kết quả thi cấp ba có rồi.

Tôi đứng nhất toàn huyện.

Thừa sức vào trường tốt nhất thành phố — Nhất Trung.

Tiểu Mai cũng thi đỗ cấp ba ở huyện.

Bà cụ vui lắm, giết một con gà đãi chúng tôi.

“Vãn Vãn, giỏi thật.” Bà gắp cho tôi một cái đùi gà. “Lên thành phố rồi thì học hành cho đàng hoàng, đừng gây chuyện.”

“Con biết rồi, bà.”

Trước khi đi, tôi để lại cho bà một lá thư, cùng toàn bộ số tiền tôi dành dụm mấy năm nay — thật ra chẳng được bao nhiêu, là tiền phụ làm lặt vặt và học bổng góp lại.

Trong thư, tôi nói cho bà biết sự thật.

Không phải toàn bộ.

Chỉ nói nhà họ Lâm từng hại tôi, tôi lên thành phố là để đòi một lẽ công bằng.

Tôi sợ nếu tôi xảy ra chuyện… bà sẽ lo.

Tiểu Mai tiễn tôi ra bến xe.

“Lên thành phố rồi nhớ gọi cho tớ.” Nó nói, mắt đỏ hoe.

“Ừ.”

“Cẩn thận người nhà họ Lâm.”

“Tớ sẽ.”

Xe lăn bánh.

Nhìn ngôi làng xa dần, nhìn bóng dáng Tiểu Mai nhỏ lại phía sau cửa kính, lòng tôi chua chua.