Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Tôi Không Bao Giờ Đánh Trận Không Chuẩn Bị

Chương 3

03/03/2026 19:01

07

Bức thư tố cáo ẩn danh đó, tôi viết ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.

Câu chữ chặt chẽ, logic rõ ràng, không hề mang theo cảm xúc cá nhân.

Giống như một bản báo cáo điều tra khách quan và lạnh lùng.

Tiêu đề email là:

“Về vấn đề phẩm chất cá nhân và đạo đức xã hội của ông Vương Hải – nhân viên quý tập đoàn.”

Nội dung tôi chia làm bốn phần.

Phần thứ nhất, tôi giới thiệu ngắn gọn thân phận mình là hàng xóm của Vương Hải.

Đồng thời nhấn mạnh rằng vì muốn bảo vệ uy tín doanh nghiệp của Tập đoàn Hoành Đồ, nên mới mạo muội viết thư này.

Phần thứ hai, tôi dùng ngôn ngữ khách quan nhất để mô tả việc anh ta trộm điện trong thời gian dài.

Đính kèm tấm ảnh quan trọng nhất làm bằng chứng.

Sợi dây điện màu cam, ổ cắm nhà tôi, chiếc xe điện của anh ta — tất cả hiện rõ trong ảnh, không thể chối cãi.

Phần thứ ba, tôi nhắc đến vụ hỏa hoạn trực tiếp bắt nguồn từ hành vi trộm điện đó.

Và sau khi xảy ra cháy, anh ta không những không hối cải mà còn đập cửa nhà tôi, đe dọa giết người, dẫn đến việc bị tạm giữ hành chính.

Tôi không cung cấp số hồ sơ vụ án, nhưng ghi rõ thời gian, địa điểm xảy ra sự việc và tên đồn công an xử lý.

Chỉ cần họ tra cứu, sẽ tìm được.

Hồ sơ công khai còn có sức nặng hơn bất kỳ lời kể cá nhân nào.

Phần thứ tư — cũng là phần đánh thẳng vào điểm yếu nhất.

Tôi đề cập đến việc sau khi được thả, Vương Hải và gia đình tiếp tục quấy rối và bôi nhọ tôi trên mạng.

Tôi đính kèm hơn mười ảnh chụp màn hình nhóm cư dân.

Những lời bịa đặt, xúc phạm nhân phẩm do Lý Bình khởi xướng, từng câu từng chữ, rõ ràng rành mạch.

Cuối email, tôi viết:

“Những hành vi của ông Vương Hải không chỉ vi phạm đạo đức xã hội, chạm đến ranh giới pháp luật, mà còn hoàn toàn không tương xứng với vị trí quản lý dự án mà ông đang đảm nhiệm tại quý công ty.”

“Một người trong đời sống cá nhân tham lam vụn vặt, thiếu trung thực, ưa bạo lực và sẵn sàng bôi nhọ người khác, thật khó tin có thể giữ được sự công bằng, trách nhiệm và liêm chính trong công việc.”

“Hành vi như vậy không chỉ tổn hại hình ảnh cá nhân, mà về lâu dài còn có thể ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín của quý tập đoàn.”

“Kính mong quý công ty xác minh và xem xét nghiêm túc.”

Phần ký tên, tôi chỉ ghi ba chữ:

“Một người hàng xóm.”

Tôi kiểm tra lại ba lần, đảm bảo không có sơ hở.

Rồi nhấn gửi.

Bức email giống như một quả tên lửa dẫn đường chính xác, lặng lẽ bắn thẳng vào pháo đài kiên cố nhất của Vương Hải.

Sau đó, tôi tắt máy tính, lòng bình thản lạnh lẽo.

Hai ngày tiếp theo, sự quấy rối của Vương Hải và Lý Bình vẫn tiếp diễn.

Rác trước cửa.

Tiếng ồn giữa đêm.

Những lời chửi rủa ngoài hành lang.

Không thiếu thứ gì.

Họ như hai con ruồi vo ve, dốc toàn bộ sức lực vào màn diễn vừa vô ích vừa đáng ghê tởm.

Nhìn họ, tôi thậm chí còn thấy buồn cười.

Họ không hề biết, phiên tòa định đoạt số phận mình đã âm thầm mở ở nơi họ không nhìn thấy.

Càng quấy rối, càng chửi bới, họ chỉ đang tự gia tăng tội lỗi, khiến lưỡi dao treo trên đầu rơi xuống nhanh hơn.

Chiều thứ Sáu, tôi đang lướt web ở công ty thì một số điện thoại lạ gọi đến.

Tôi do dự giây lát rồi bắt máy.

Đầu dây bên kia là giọng đàn ông trung niên trầm ổn.

“Xin hỏi có phải chị Phương Tình không?”

“Vâng, tôi đây.”

“Tôi là Lưu, phụ trách bộ phận giám sát kỷ luật của Tập đoàn Hoành Đồ.”

Tim tôi khẽ đập một nhịp.

Đến rồi.

“Chào anh Lưu.” Giọng tôi vẫn bình thản.

“Chúng tôi đã nhận được một email tố cáo ẩn danh liên quan đến nhân viên Vương Hải, trong đó có đề cập đến chị.”

“Chúng tôi muốn gặp chị để xác minh trực tiếp, không biết chị có thuận tiện không?”

“Thuận tiện.” Tôi đáp. “Nhưng tôi cần đưa con theo, và tôi mong được đảm bảo an toàn.”

“Chị yên tâm.” Giọng ông Lưu chắc chắn. “Cuộc gặp sẽ diễn ra tại công ty. Vương Hải sẽ không có mặt. Chúng tôi cũng sẽ cử xe đến đón chị.”

“Được. Thời gian địa điểm anh sắp xếp.”

“Thứ Bảy, mười giờ sáng, tại phòng họp tầng ba trụ sở chính.”

“Vâng.”

Cúp máy, tôi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Mây đen dày đặc.

Tôi biết một cơn bão lớn hơn đang đến.

Và tôi không chỉ là người khơi mào cơn bão.

Tôi còn sẽ tự tay đẩy kẻ thù vào tâm bão.

 

08

Chín giờ rưỡi sáng thứ Bảy, một chiếc Passat đen dừng trước tòa nhà.

Một người đàn ông mặc sơ mi trắng bước xuống — chính là ông Lưu.

Thấy tôi dắt Lạc Lạc ra, ông mỉm cười lịch sự.

“Chị Phương Tình, làm phiền chị rồi.”

“Không sao, đây là việc tôi nên làm.”

Tôi bế Lạc Lạc lên xe.

Xe chạy êm về phía trung tâm thành phố.

Con trai tò mò nhìn cảnh vật, còn tôi âm thầm rà soát lại những điều đã chuẩn bị.

Trụ sở Hoành Đồ là một tòa cao ốc bề thế.

Ông Lưu đưa tôi từ bãi xe ngầm lên thẳng tầng ba, tránh ánh nhìn của mọi người.

Trong phòng họp ngoài ông Lưu còn có một cô gái trẻ ghi biên bản và một người đàn ông trung niên sắc mặt nghiêm nghị, có vẻ cấp bậc cao hơn.

“Chào chị Phương Tình, tôi là Trương, phụ trách bộ phận giám sát.”

Tôi bắt tay từng người.

Một giờ sau đó, thay vì bị thẩm vấn, gần như là tôi chủ động trình bày.

Từ hóa đơn điện tăng bất thường, đến phát hiện trộm điện, vụ cháy xe, việc đập cửa đe dọa, rồi chuỗi quấy rối và bôi nhọ suốt tuần qua.

Tôi kể mạch lạc, bình tĩnh.

Không oán trách. Không phẫn nộ.

Chỉ là sự thật.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại có sức nặng hơn mọi lời tố cáo gay gắt.

Khi nhắc đến việc Vương Hải đập cửa khiến Lạc Lạc hoảng sợ khóc nức nở, mắt tôi đỏ lên vừa đủ.

Khi nói đến những lời bịa đặt trong nhóm cư dân, giọng tôi khẽ run vì tủi thân.

Hình ảnh một bà mẹ đơn thân bị bắt nạt, bất lực nhưng vẫn nhẫn nhịn, được tôi khắc họa trọn vẹn.

Tôi mở điện thoại, lần lượt đưa ra ảnh chụp, ghi âm, video, tin nhắn.

Mỗi bằng chứng hiện lên, sắc mặt hai người đàn ông đối diện lại trầm xuống một chút.

Khi đoạn ghi âm Lý Bình chửi rủa vang lên trong phòng họp —

Gương mặt ông Trương đã tối sầm.

“Quá đáng!” Ông đập mạnh tay xuống bàn.

Không khí trong phòng lập tức đông cứng.

Ông nhìn tôi, trong mắt vừa áy náy vừa giận dữ.

“Chị Phương Tình, tôi vô cùng xin lỗi vì nhân viên của chúng tôi đã gây ra phiền phức lớn như vậy.”

“Thay mặt công ty, tôi xin lỗi chị một cách nghiêm túc.”

“Chúng tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm, cho chị một câu trả lời thỏa đáng.”

Tôi đứng dậy, cúi nhẹ.

“Cảm ơn ông Trương. Tôi tin quý công ty sẽ đưa ra quyết định công bằng.”

“Tôi đến đây không phải để trả thù.”

“Tôi chỉ không muốn có thêm lần nào nữa. Và tôi không muốn con tôi phải sống trong sợ hãi.”

Lời tôi nói ra chân thành và tha thiết.

Sắc mặt ông Trương càng lúc càng áy náy, xen lẫn phẫn nộ.

Trên đường đưa tôi về, thái độ của ông Lưu còn khách sáo và tôn trọng hơn lúc đến.

Ông nói quyết định xử lý Vương Hải sẽ sớm được ban hành.

“Chức quản lý dự án chắc chắn không giữ được.”

“Còn có bị sa thải hay không thì còn phải xem thái độ của anh ta.”

“Nhưng tôi có thể đảm bảo với chị, anh ta tuyệt đối sẽ không còn cơ hội quấy rối chị nữa.”

Tôi mỉm cười cảm ơn.

Về đến nhà, đóng cửa lại.

Mọi vẻ yếu đuối và tủi thân trên gương mặt tôi lập tức biến mất.

Tôi bước ra cửa sổ nhìn xuống dưới.

Cửa sổ nhà Vương Hải kéo kín rèm.

Nhưng tôi có thể tưởng tượng phía sau cánh cửa đó đang diễn ra một màn gà bay chó sủa như thế nào.

Khoảng hơn ba giờ chiều.

Cửa nhà họ đột ngột bật mở.

Vương Hải lao ra như một con bò điên bị chọc giận.

Anh ta không đợi thang máy mà chạy thẳng xuống cầu thang.

Ngay sau đó, Lý Bình vừa khóc vừa đuổi theo.

“Vương Hải! Anh bình tĩnh lại! Anh không thể đi như vậy!”

Tôi đứng sau cửa sổ, lạnh lùng nhìn hai bóng người chạy ra khỏi tòa nhà, mất hút trên con đường nội khu.

Tôi biết, anh ta chắc chắn đang đến công ty.

Để cãi vã, cầu xin, hoặc phát điên.

Nhưng bất kể anh ta làm gì, kết cục cũng không thay đổi.

Bức email ấy, những bằng chứng ấy, và màn trình bày hoàn hảo của tôi sáng nay—

Đã tuyên án tử hình cho sự nghiệp của anh ta.

Còn tôi, chỉ cần pha một tách trà, bình thản chờ xem màn cao trào cuối cùng của vở kịch.

 

09

Vương Hải mãi đến tận khuya mới trở về.

Anh ta được Lý Bình dìu về nhà.

Cả người như bị rút sạch xương cốt, mềm nhũn như bùn.

Sự ngạo mạn và điên cuồng trước kia biến mất không còn dấu vết.

Chỉ còn lại vẻ tuyệt vọng tro tàn.

Những ngày sau đó, nhà họ chìm vào một sự tĩnh lặng quái dị.

Không còn tiếng ồn giữa đêm.

Không còn rác trước cửa.

Lý Bình ra vào cúi đầu thấp hơn trước, cả người như già đi mười tuổi chỉ trong vài ngày.

Tôi đoán Vương Hải không chỉ mất chức quản lý dự án, mà có lẽ đã mất luôn cả công việc.

Một tập đoàn lớn như Hoành Đồ coi trọng nhất là thể diện.

Chuyện bị làm ầm ĩ đến mức này, họ sẽ không giữ lại “con sâu làm rầu nồi canh” đó.

Trong nhóm cư dân, tin đồn về tôi cũng biến mất chỉ sau một đêm.

Những người từng hùa theo giờ im thin thít.

Có thể họ không biết cụ thể chuyện gì xảy ra.

Nhưng họ nhìn thấy kết quả.

Vương Hải—kẻ từng hung hăng không coi ai ra gì—đã ngã.

Còn tôi—người phụ nữ trông yếu đuối nhất—lại đứng vững đến cuối cùng.

Sự tương phản ấy đủ khiến họ sợ hãi.

Luật rừng ở đâu cũng tồn tại.

Khi họ nhận ra bạn không phải cừu non mà là sói đội lốt cừu, họ sẽ thu lại mọi ác ý và thăm dò.

Tối thứ Năm, tôi tăng ca về muộn.

Vừa đến cửa nhà thì khựng lại.

Lý Bình đang đứng trước cửa.

Thấy tôi, chị ta nặn ra một nụ cười còn xấu hơn khóc.

Trong tay cầm một giỏ trái cây.

“Phương Tình… em gái…”

Giọng chị ta khàn đặc, pha lẫn nịnh bợ.

“Em… em về rồi à.”

Tôi nhìn chị ta, không nói gì.

Bị tôi nhìn, chị ta lúng túng đưa giỏ trái cây về phía trước.

“Chuyện trước đây… đều là lỗi của chúng tôi.”

“Chúng tôi bị ma xui quỷ khiến, chúng tôi không bằng cầm thú.”

“Chúng tôi xin lỗi em, cầu xin em giơ cao đánh khẽ, tha cho chúng tôi một lần.”

Nói đến đây, nước mắt chị ta trào ra.

“Vương Hải… bị công ty sa thải rồi.”

“Gia đình chúng tôi… trông cả vào tiền lương của anh ấy.”

“Giờ tiền nhà cũng sắp không trả nổi, chúng tôi thật sự không còn đường lui nữa!”

Chị ta khóc lóc kể khổ, muốn dùng nước mắt và yếu thế để đổi lấy lòng thương hại của tôi.

Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã mềm lòng.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy ghê tởm.

Biết vậy sao lúc đầu còn làm?

Khi tôi bị trộm điện, bị đe dọa, bị sỉ nhục—

Các người đã từng nghĩ đến ngày hôm nay chưa?

“Mất việc thì có thể tìm việc khác.” Tôi nói thản nhiên, giọng không chút ấm áp.

“Thứ các người nên xin lỗi, không phải là tôi.”

“Mà là trái tim đã mục ruỗng của chính mình.”

Lời tôi khiến tiếng khóc của Lý Bình khựng lại.

Chị ta ngẩng đầu, nhìn tôi không tin nổi.

Có lẽ không ngờ tôi lại lạnh lùng đến vậy.

“Phương Tình!” Giọng chị ta bỗng sắc nhọn đầy tuyệt vọng. “Làm người nên chừa đường lui!”

“Em làm đến mức này, không sợ bị báo ứng sao?”

Tôi bật cười.

“Báo ứng?”

“Nếu trên đời thật sự có báo ứng, thì nó cũng nên giáng xuống loại người như các người.”

“Tôi còn việc, tránh ra.”

Tôi lách qua chị ta, lấy chìa khóa mở cửa.

Nhìn tôi không chút lay chuyển, ánh mắt cầu xin của chị ta dần bị thay bằng oán độc.

Chị ta hiểu, cầu xin tôi là vô ích.

Chị ta lau nước mắt, nhìn tôi chằm chằm, từng chữ một:

“Phương Tình, cô chờ đấy.”

“Cô sẽ hối hận.”

Nói xong, chị ta quay lưng đi thẳng.

Tôi nhìn theo bóng chị ta, lòng không gợn sóng.

Đe dọa tôi?

Đến nước này rồi, các người còn tư cách gì?

Tôi mở cửa bước vào nhà.

Lạc Lạc đã ngủ.

Trong nhà yên tĩnh.

Tôi thay giày, bước vào phòng khách.

Đúng lúc chuẩn bị đi rửa mặt, ánh mắt tôi vô tình lướt qua ổ khóa cửa chống trộm.

Đồng tử tôi co rút mạnh.

Tim cũng theo đó chìm xuống.

Xung quanh lõi khóa có vài vết xước rất nhỏ, nhưng dưới ánh đèn lại hiện rõ.

Đó không phải vết do chìa khóa bình thường để lại.

Đó là…

Dấu vết của việc ai đó đã dùng dụng cụ cố cạy khóa.

Một luồng lạnh buốt lập tức chạy từ gan bàn chân lên đỉnh đầu.

Vương Hải.

Chắc chắn là anh ta.

Trước khi đến công ty gây chuyện, hoặc sau đó.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng cùng cực—

Anh ta đã nảy sinh một ý nghĩ còn điên rồ và đáng sợ hơn.

Anh ta muốn vào nhà tôi.

Nếu khi đó tôi và Lạc Lạc đang ở trong nhà…

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Tôi từng cho rằng, phá hủy công việc của anh ta chính là điểm kết thúc của cuộc chiến này.

Tôi đã sai.

Với một kẻ đã mất tất cả và đánh mất lý trí—

Đó không phải là kết thúc.

Mà chỉ là khởi đầu cho việc hắn vứt bỏ mọi giới hạn cuối cùng, lao thẳng vào hủy diệt.

Tôi lập tức khóa chặt toàn bộ cửa nẻo.

Rồi lao vào phòng làm việc, bật máy tính.

Tay tôi run nhẹ vì sợ hãi lẫn giận dữ.

Camera gia đình.

Hệ thống báo động chống trộm.

Ổ khóa cửa an ninh cường độ cao.

Tôi bỏ tất cả những thiết bị có thể nghĩ đến vào giỏ hàng.

Cuộc chiến này chưa kết thúc.

Nó chỉ vừa bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất—

Và cũng là giai đoạn cuối cùng.

Lần này, đối thủ của tôi là một kẻ bị dồn đến chân tường.

Một kẻ liều mạng.