NỘI DUNG TRUYỆN
Tôi tên là Đường Ngạnh. Cái tên này do bố tôi đặt. Ông nói làm người phải có “ngạnh”, phải có cá tính, không được nhạt nhẽo vô vị.
Ngày đầu nhập học, tôi kéo vali bước vào ký túc xá, ba bạn cùng phòng đã đến đủ.
Trong đó có một người tên Quý Niệm Niệm. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức đứng dậy. Cô mặc một chiếc váy liền đã bạc màu vì giặt nhiều lần, người rất gầy, đôi mắt to tròn, nhìn là khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
“Chào cậu, mình là Quý Niệm Niệm.” Giọng cô ấy nhỏ xíu. “Cậu là Đường Ngạnh phải không? Để mình giúp cậu nhé, cái vali này trông nặng quá.”
Nói xong liền định xách giúp tôi.
Một bạn khác tên Chu Kỳ đang đắp mặt nạ, nói lúng búng: “Niệm Niệm thôi đi, cái thân nhỏ xíu của cậu đừng để lại trẹo lưng nữa.”
Tôi cười, đẩy vali vào trong: “Không sao, mình tự làm được.”
Quý Niệm Niệm hơi ngượng, rụt tay lại, cúi đầu nói: “Xin lỗi nhé, nhà mình nghèo, chẳng có sức gì. Bình thường còn chẳng được ăn no.”
Cả phòng lập tức im bặt.
Ngày đầu nhập học, tôi kéo vali bước vào ký túc xá, ba bạn cùng phòng đã đến đủ.
Trong đó có một người tên Quý Niệm Niệm. Vừa nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức đứng dậy. Cô mặc một chiếc váy liền đã bạc màu vì giặt nhiều lần, người rất gầy, đôi mắt to tròn, nhìn là khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
“Chào cậu, mình là Quý Niệm Niệm.” Giọng cô ấy nhỏ xíu. “Cậu là Đường Ngạnh phải không? Để mình giúp cậu nhé, cái vali này trông nặng quá.”
Nói xong liền định xách giúp tôi.
Một bạn khác tên Chu Kỳ đang đắp mặt nạ, nói lúng búng: “Niệm Niệm thôi đi, cái thân nhỏ xíu của cậu đừng để lại trẹo lưng nữa.”
Tôi cười, đẩy vali vào trong: “Không sao, mình tự làm được.”
Quý Niệm Niệm hơi ngượng, rụt tay lại, cúi đầu nói: “Xin lỗi nhé, nhà mình nghèo, chẳng có sức gì. Bình thường còn chẳng được ăn no.”
Cả phòng lập tức im bặt.
DANH SÁCH CHƯƠNG