Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Bạn Trai Cũ Của Tôi Lại Là Anh Cả Nhà Hào Môn

Chương 3

03/03/2026 19:00

“Em trai, giọng cậu hơi nhỏ rồi đấy.”

“Nói lại lần nữa. Với cả, tôi là ai của cậu?”

Mặt cậu ta đỏ bừng, hiển nhiên đã nghe ra sự uy hiếp trong lời tôi, nhưng giọng vẫn không lớn hơn bao nhiêu.

“Chị là con gái của bố mẹ, là chị hai của em.”

“Thế Cố An Dư là ai?”

Cậu ta trừng mắt nhìn tôi đầy tức giận, “Chị với chị An Dư đều là chị gái của em.”

Tôi không mấy hài lòng với câu trả lời này, nhưng cũng không ép thêm nữa, chỉ xoay người bỏ đi.

Theo như tôi biết, ở bữa tiệc sinh nhật này, Cố An Dư và Cố Lang, với thân phận người nhà họ Cố, đều là những người được tâng bốc, nịnh nọt.

Ngay cả nhân vật chính của bữa tiệc, đại tiểu thư nhà họ Lâm, sau khi Cố An Dư bước vào cũng lập tức tới chào hỏi cô ta trước tiên.

Nếu nhà họ Cố là người có địa vị cao nhất trong sảnh này.

Vậy thì tôi cũng có thể quậy cho ra trò rồi.

Ánh mắt tôi lướt qua chiếc bàn cách đó không xa, phía trên đặt một chiếc micro.

Tôi bước ra giữa đại sảnh.

Chiếc thìa bạc gõ lên thành ly cao, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.

Tất cả mọi người đều theo âm thanh mà nhìn về phía tôi.

“Xin lỗi vì đã chiếm dụng chút thời gian của mọi người.”

Giọng tôi vang lên khắp sảnh qua micro.

Đón nhận mọi ánh mắt, tôi lên tiếng điềm tĩnh mà thẳng thắn:

“Tôi vừa nghe có người nói tôi là con riêng của nhà họ Cố.”

Tôi lấy điện thoại ra, kéo số của Cố Giới khỏi danh sách đen rồi trực tiếp gọi cho anh.

Cuộc gọi được bắt máy sau hai giây.

“Cố Giới.” Tôi lên tiếng.

Có lẽ do chất lượng loa điện thoại không tốt, giọng Cố Giới nghe hơi rung nhẹ.

“Ừm, cuối cùng em cũng chịu kéo anh ra khỏi danh sách đen rồi.”

Tôi nói với Cố Giới ở đầu dây bên kia:

“Cố An Dư đưa tôi đến dự tiệc sinh nhật bạn cô ta, nhưng ở đây có người nói tôi là con riêng.”

Tôi dừng lại một chút, “Bố mẹ vẫn chưa công bố với bên ngoài rằng Tô Mạt, hay nói đúng hơn là Cố Mạt, mới là con gái ruột thật sự của họ sao?”

Trong giọng Cố Giới thoáng mang theo ý cười.

“Họ vẫn chưa kịp.”

Tôi biết cha Cố và mẹ Cố vẫn chưa công khai thân phận của Tô Mạt trong giới.

Sáng nay đi ngang qua thư phòng, ngoài chuyện muốn tách tôi và Cố Giới ra, tôi còn nghe thấy họ rối rắm chuyện phải công bố mối quan hệ giữa tôi và Cố An Dư thế nào.

Hai người bàn bạc mấy phút, cuối cùng quyết định chờ thêm một thời gian nữa sẽ tuyên bố ra ngoài rằng Tô Mạt và Cố An Dư là hai chị em sinh đôi khác trứng.

Trong đó, Tô Mạt đã bị lạc từ nhỏ, mãi đến gần đây mới được tìm về.

Nếu Cố An Dư là người lương thiện, thật sự thấy có lỗi với Tô Mạt, tôi cũng sẽ không phản đối quyết định này của cha Cố mẹ Cố.

Nhưng Cố An Dư không phải như vậy.

Nếu cô ta thật sự muốn để “Tô Mạt” làm quen với những người trong giới này, cô ta chắc chắn sẽ báo trước cho tôi, chuẩn bị sẵn lễ phục và trang sức cho tôi, càng không để mọi người hiểu lầm rằng tôi là con riêng.

Nếu tối nay tôi thật sự mặc lễ phục của cô ta tới dự tiệc, e rằng cô ta còn muốn khiến mọi người cho rằng con “con riêng” như tôi vừa về nhà họ Cố đã ngông cuồng cướp quần áo trang sức của cô ta rồi.

“Tô Mạch, bây giờ những người có mặt trong bữa tiệc, đã biết chưa?”

Giọng Cố Giới một lần nữa vang rõ qua micro.

Tôi ngẩng mắt, quét nhìn toàn bộ đại sảnh.

Cố Giới là người thừa kế tương lai của nhà họ Cố, hơn nữa đã bước vào tập đoàn Cố thị tham gia quyết sách, thân phận và địa vị của anh đã cao hơn tất cả những người cùng thế hệ có mặt ở đây.

Tiệc sinh nhật của thiên kim nhà họ Lâm, Cố Giới có đến là nể mặt nhà họ Lâm.

Không đến mới là chuyện bình thường.

Lời của anh, cũng chẳng ai dám nghi ngờ.

Tôi chuyển ánh nhìn.

Cố Lang đang vừa kinh vừa giận nhìn chằm chằm vào tôi.

Ở phía bên kia, không biết từ lúc nào Cố An Dư đã xuất hiện, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tôi khẽ cười, nói với Cố Giới qua điện thoại, cũng là nói với tất cả mọi người trong sảnh:

“Họ biết rồi.”

Tôi không trực tiếp nói Cố An Dư không phải con ruột của cha Cố mẹ Cố, chỉ dùng hai chữ “mới là” để ám chỉ.

Nhưng người có mặt ở đây ai mà chẳng tinh ranh, chỉ cần nghĩ kỹ một chút là sẽ hiểu ngay.

“Còn nữa, tôi cần anh tới đón em gái ruột của anh về nhà.”

11

Tôi cúi người bước vào xe.

Vừa mới ngồi xuống, tin nhắn WeChat của Tô Mạt đã bật lên.

【Sao tự nhiên có mấy chục người add tớ vậy?】

【Ghi chú toàn là kiểu người nhà họ X, tập đoàn XX, ai ai đó là sao?】

Đầu ngón tay tôi gõ nhẹ lên màn hình, nhanh chóng nhắn lại:

【Người trong giới của Cố An Dư với em trai cậu đó, cứ đồng ý kết bạn đi, không cần phải nói chuyện.】

Khi đám người kia xúm lại xin add bạn, thứ tôi đưa ra toàn là tài khoản của Tô Mạt.

Nhà họ Cố có địa vị khá cao trong giới, mấy chuyện nịnh nọt và tò mò đó tôi lười ứng phó, chi bằng đẩy hết cho Tô Mạt.

Cô ấy chỉ sợ giao tiếp trực tiếp thôi, chứ lên mạng lại là kiểu “xã giao khủng bố”.

Nhưng theo tôi hiểu về Tô Mạt, cô ấy cũng lười để ý đến bọn họ.

Điện thoại yên tĩnh trở lại, tôi quay đầu nhìn sang Cố Giới bên cạnh.

Tối nay anh đeo một cặp kính gọng vàng mà ngày thường hiếm khi đeo, khiến đường nét mày mắt càng thêm thanh nhã tuấn tú. Giữa vẻ cao quý vốn có lại thêm mấy phần nhã nhặn xa cách.

Lúc này, đầu ngón tay Cố Giới hờ hững đặt trên đầu gối, đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đường nét nghiêng mặt hướng về phía tôi lạnh lùng cứng rắn, toát lên vẻ xa cách như người lạ chớ lại gần.

Tôi không nhịn được mà lên tiếng:

“Trông anh thế này hơi ra vẻ quá đấy.”

Người Cố Giới khựng lại.

Anh quay đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt âm u lành lạnh.

Tôi chẳng thấy sợ chút nào.

Mỉm cười, giọng tôi trở nên nghiêm túc hơn.

“Nhà các anh ai cũng có cổ phần ở Cố thị à?”

Ánh mắt Cố Giới lắng xuống, nghe vậy thì gật đầu.

“Đúng.”

Tôi hơi trầm ngâm, lại hỏi: “Cố An Dư có bao nhiêu?”

“Ba phần trăm.”

Cố Giới khẽ nhướng mày.

Giọng anh mang theo chút ý vị trêu chọc.

“Còn có một quỹ tín thác gia tộc, là bố mẹ lập cho cô ta để bảo đảm tương lai.”

Giọng tôi không hề do dự:

“Vậy tôi cũng phải có.”

Ánh mắt Cố Giới sâu hơn vài phần. Anh nhìn tôi mấy giây, không hỏi thêm gì, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, coi như đồng ý.

Về đến nhà họ Cố, tôi đi thẳng tới thư phòng của cha Cố.

“Vào đi.”

Sau tiếng gõ cửa, bên trong truyền ra giọng nói trầm ổn của cha Cố.

Tôi đẩy cửa bước vào, ông đang ngồi sau bàn làm việc xử lý tài liệu.

Hiển nhiên ông đã biết chuyện tôi gây ra ở tiệc nhà họ Lâm.

Nhưng lúc này khi ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt ông không hề có nửa phần bất mãn, ngược lại còn mang theo mấy phần thưởng thức.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện ông.

Không thăm dò vòng vo, mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

“Bố, con nghe nói lúc Cố An Dư trưởng thành, bố với mẹ đã tặng cô ta ba phần trăm cổ phần của Cố thị, còn lập riêng cho cô ta một quỹ tín thác gia tộc.”

Tôi dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt ông, giọng bình tĩnh.

“Món quà này là chỉ cần là con cái nhà họ Cố thì đều có, hay còn phải kèm điều kiện gì khác, ví dụ như liên hôn?”

Cha Cố đặt tập tài liệu trong tay xuống, hơi ngả người ra sau.

Ánh mắt ông rơi trên người tôi, mang theo sự đánh giá, nhưng không hề có vẻ khó chịu.

“Nhà họ Cố không cần các con phải liên hôn.”

“Bố và mẹ con đã vất vả gây dựng bao nhiêu năm nay, chỉ là muốn các con được sống tự do. Những thứ đó đều là đảm bảo lâu dài mà bố mẹ để lại cho các con, không có bất kỳ điều kiện kèm theo nào.”

“Nếu đã vậy, con cũng phải có.”

Tôi cười cười.

“Con hy vọng số cổ phần mà bố mẹ cho con có thể nhiều hơn của Cố An Dư một chút.”

“Ngoài cổ phần ra, con cũng phải có một quỹ tín thác gia tộc thuộc về riêng mình.”

Cha Cố nhìn tôi, trầm mặc vài giây.

Bỗng nhiên ông khẽ cười thành tiếng, ý thưởng thức trong mắt lại càng đậm hơn.

“Được.”

“Bố sẽ lập tức bảo luật sư của Cố thị chuẩn bị thỏa thuận, cổ phần và quỹ tín thác đều làm theo ý con.”

“Cảm ơn bố.”

Nói chuyện thêm vài câu, tôi liền chào cha Cố rồi rời khỏi thư phòng của ông.

Tôi không hề lo lắng việc bản thân lúc này chủ động “tranh” sẽ khiến cha Cố chán ghét.

Bởi lúc này trong lòng họ đang tràn đầy cảm giác áy náy và thương xót dành cho Tô Mạt, chính là thời điểm dễ tranh thủ lợi ích nhất.

Nếu đợi đến khi Tô Mạt quay về, với tính cách lương thiện yên tĩnh, gần như bất động như núi của cô ấy, e rằng có ở nhà họ Cố ba năm cũng sẽ chẳng nghĩ đến những chuyện này.

Mà càng kéo dài, chỉ càng dễ phát sinh biến cố.

Nhân lúc tôi vẫn còn là “Tô Mạt”, phải thay cô ấy chốt hết từng thứ vốn dĩ thuộc về cô ấy.

Bất kể là thân phận, cổ phần hay tiền bạc…

12

Phải nói rằng tay nghề của đầu bếp nhà họ Cố thật sự rất đỉnh.

Nếu ở nhà họ Cố lâu thêm một chút, lúc rời đi chắc tôi phải tăng đến hai ba chục cân mất.

Ăn xong bữa khuya, tôi lẻn vào thư phòng của Cố Lang.

Từ sau khi trở về từ tiệc sinh nhật nhà họ Lâm, cậu ta cứ ở lì trong thư phòng.

Lúc tôi đẩy cửa bước vào, Cố Lang đang cúi đầu cắm cúi làm bài, bút chạy ào ào trên giấy. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu ta cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

“Để đĩa hoa quả sang bên cạnh đi.”

Hóa ra cậu ấm nhà giàu cũng phải cày bài tập bù cơ à.

Tôi không thèm để ý lời cậu ta, ghé lại xem đáp án cậu ta đang viết.

Thấy Cố Lang gần như không do dự mà viết liền tay, tôi còn tưởng IQ cậu ta cũng gần ngang với Cố Giới cơ.

Mà tôi thì lại là kiểu người khá thù dai.

Những lời thiên vị Cố An Dư của Cố Lang ở bữa tiệc vẫn cứ tua đi tua lại trong đầu tôi đến tận bây giờ.

“Chậc chậc chậc.”

Thế là tôi cất giọng, mang theo ba phần chê bai, bốn phần chế giễu và ba phần khinh thường:

“Cố Lang, hình như cậu còn chưa bằng một phần ba độ thông minh của anh cậu nữa.”

“Hay là cậu cũng bị y tá sơ ý bế nhầm ở bệnh viện đấy?”

Cố Lang sững người.

“Chị… chị đang nói bậy bạ cái gì thế?”

Cậu ta tức giận trừng mắt nhìn tôi.

Tôi khẽ cười khẩy, “Tôi nói bậy à?”

Tôi hơi hất cằm, ra hiệu cho cậu ta nhìn xuống bài kiểm tra mình đang làm.

“Chẳng phải đây chính là bằng chứng sao? Mười câu sai đến chín câu.”

“Tôi với Cố Giới đều vào đại học Z với thành tích top mười toàn tỉnh trong kỳ thi đại học, còn cậu với Cố An Dư thì sao?”

“Sau này nếu bố mẹ không quyên góp cho trường một tòa nhà, e là cậu đến cao đẳng còn chẳng vào nổi.”

Bắt được tia hoảng loạn thoáng lóe lên trong mắt Cố Lang, tôi vui vẻ bật cười.

“Không biết bây giờ bố mẹ đã bắt đầu nghi ngờ cậu không phải con ruột của họ chưa nhỉ?”

“Hay là cậu lén nhổ một sợi tóc của bố mẹ đi xét nghiệm thử xem?”

Ngắm đủ vẻ mặt vừa sợ hãi vừa sụp đổ của Cố Lang, tôi thong thả rời khỏi thư phòng.

Có người, e là đêm nay không ngủ ngon được rồi.

13

“Đây là gì vậy?”

Tô Mạt nhận lấy xấp giấy tôi đưa, mắt đầy tò mò lật xem.

“Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”

Tôi lười biếng cuộn mình trên sofa, “Là vốn liếng để sau này cậu muốn nằm yên bao lâu thì nằm.”

Nói rồi tôi lại chậm rãi rút từ túi ra một tấm thẻ đen, đặt trước mặt cô ấy.

“Thẻ đen bố cậu đưa. Còn nữa, sáng nay mẹ cậu đã chuyển hết khoản tiền tiêu vặt thiếu cậu suốt hơn hai mươi năm qua vào tài khoản của cậu rồi.”

Tôi khẽ hất cằm ra hiệu cho cô ấy nhìn điện thoại, “Cậu vẫn chưa phát hiện ra à?”

Tô Mạt lập tức chọc mở điện thoại.

Giây tiếp theo, đồng tử cô ấy co rụt lại, niềm vui khổng lồ khiến đôi mắt sáng rực lên như muốn bốc lửa.

“Má ơi!”

Cô ấy chộp lấy tấm thẻ đen, hôn chụt liền hai cái, rồi trở tay kéo phắt tôi dậy khỏi sofa, mạnh đến mức suýt nữa làm tôi ngã nhào.

“Mạch Mạch, chúng ta đi mua nhà.”

Tôi nhướng mày ngạc nhiên, “Gấp vậy luôn à?”

“Gấp chết đi được ấy!”

Tô Mạt nắm chặt thẻ đen trong tay, hai má còn ửng đỏ vì kích động.

“Tự nhiên có một khoản tiền lớn như vậy, phải mua nhà trước mới thấy yên tâm.”

Cô ấy lại cúi đầu hôn thêm một cái lên thẻ đen.

“Mua hai căn hộ lớn liền nhau, cậu một căn, tớ một căn.”

“Đợi đến khi tớ quay về nhà họ Cố, nếu không giữ nổi số tiền và cổ phần này, thì ít ra hai đứa mình cũng mỗi người trắng tay... à không, trắng được một căn nhà, kiểu gì cũng không lỗ.”

Vừa dứt lời, điện thoại tôi rung lên.

Mở ra xem, tin nhắn báo tài khoản ngân hàng của tôi nhận thêm hai triệu, ghi chú là “tự nguyện tặng cho”.

Tô Mạt vẫn còn cúi đầu bấm điện thoại, ngón tay lướt nhanh không ngừng.

“Phải rồi, tớ còn phải chuyển cho mẹ viện trưởng một khoản, nhờ có mẹ mà chúng ta mới được chăm sóc đến giờ.”

Tôi nhìn bộ dạng đang vội vã để dành đường lui cho mình của cô ấy, ánh mắt vừa bất lực vừa buồn cười.

“Sau này tớ chỉ là dọn ra khỏi nhà họ Cố ở riêng thôi, chứ đâu có chết.”