Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Bạn Trai Cũ Của Tôi Lại Là Anh Cả Nhà Hào Môn

Chương 2

03/03/2026 19:00

6

Sáng hôm sau, tôi có tiết học buổi sáng.

Tài xế nhà họ Cố đưa tôi đến gần đại học Z, tôi bảo ông ấy buổi trưa không cần đến đón nữa.

Học xong hai tiết, tôi quay về căn nhà thuê từ hơn một tháng trước vì chuyện thực tập.

Đẩy cửa bước vào.

Người trên giường nằm dang tay dang chân, ngủ say sưa chẳng biết trời trăng gì.

Tôi kéo người trong chăn dậy.

“Tô Mạt, một giờ chiều rồi, mau dậy đi!”

“Hôm qua tớ đã gặp người nhà cậu rồi.”

Tô Mạt mơ mơ màng màng ngẩn ra một lúc.

Vừa tỉnh táo lại, cô ấy lập tức bật ngồi dậy, nắm lấy cánh tay tôi lắc mạnh.

“Hôm qua á? Không phải đã hẹn ngày 13 mới gặp sao? Sao cậu lại đi sớm thế!”

Tôi bực mình đáp:

“Bảo cậu đừng thức khuya nữa, cậu thức đến ngu người luôn rồi.”

“Ngày hôm qua chính là ngày 13 mà.”

Tôi và Tô Mạt đều lớn lên trong cùng một cô nhi viện.

Khác nhau ở chỗ, cô ấy được đưa vào cô nhi viện từ khi còn là trẻ sơ sinh.

Bọn trẻ trong cô nhi viện đều theo họ của mẹ viện trưởng là họ Tô. Hôm cô ấy được đưa đến, giàn hoa nhài mẹ viện trưởng trồng đang nở rộ, nên cô ấy được đặt tên là Tô Mạt;

Còn tôi, Tô Mạch, là năm sáu tuổi mới vào đó, sau khi bố mẹ cùng qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ.

Vì tên đọc lên giống nhau, tuổi tác cũng bằng nhau, từ nhỏ tôi và Tô Mạt đã quấn lấy nhau, trở thành người thân thiết nhất của nhau.

Nhưng tính cách của hai đứa lại hoàn toàn trái ngược.

Một tuần trước, mẹ viện trưởng nói với Tô Mạt rằng đã tìm được bố mẹ ruột của cô ấy rồi.

Biết tin tốt này, cô ấy ôm tôi nhảy cẫng lên hồi lâu, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Mạch Mạch, tớ có bố mẹ rồi!”

Nhưng đến khi biết bố mẹ mình là ông chủ của một tập đoàn lớn nổi tiếng trong nước.

Trong nhà còn có một thiên kim giả đã chiếm thân phận của cô ấy, sống ở nhà họ Cố hơn hai mươi năm, Tô Mạt lập tức xìu hẳn.

Vì hồi nhỏ từng bị bọn buôn người bắt cóc, cô ấy mắc chứng hoang tưởng bị hại không nhẹ.

Tô Mạt tin chắc rằng một khi trở về nhà họ Cố, thiên kim giả kia nhất định sẽ làm hại mình.

Tối hôm đó, cô ấy cuộn mình trên giường, vừa lật đủ loại tiểu thuyết thật giả thiên kim, vừa rên rỉ:

“Xong rồi xong rồi, Mạch Mạch, mô-típ này tớ quen lắm.”

“Đúng kiểu truyện thật giả thiên kim luôn, tớ là thiên kim thật quay về chắc chắn sẽ bị bắt nạt.”

Sau khi trốn thoát khỏi tay bọn buôn người trở về, Tô Mạt cũng chỉ có thể hoàn toàn thả lỏng, giao tiếp bình thường khi ở trước mặt tôi và mẹ viện trưởng.

Chỉ cần đứng trước người lạ, cô ấy sẽ nói năng lắp bắp, thậm chí khó thở.

Với tính cách như vậy, rất dễ khiến người ta cảm thấy cô ấy dễ bị bắt nạt.

“Cậu xem trong tiểu thuyết đi, thiên kim giả giả vờ yếu đuối để lấy lòng thương hại, người nhà thì như bị mất não, ai cũng thiên vị cô ta.”

“Loại thiên kim thật như tớ không bị hãm hại thì cũng bị đuổi ra khỏi nhà, nói chung kết cục chắc chắn cực kỳ thảm.”

Tô Mạt càng nói càng bực, lật quyển tiểu thuyết trên đùi lật phành phạch.

Trong đáy mắt còn giấu một tia hoảng loạn rất thật.

Cuối cùng cô ấy hạ quyết tâm.

“Để phòng bất trắc, tớ không nhận người thân này nữa.”

【Theo diễn biến trong mấy truyện thật giả thiên kim, nếu tớ quay về nhà họ Cố, tương lai chắc chắn sẽ vô cùng thảm hại, thậm chí còn liên lụy đến cậu.】

Nhưng tôi không quên được niềm vui sướng của cô ấy khi biết mình vẫn còn người thân.

Vì thế, tôi đã mạo danh Tô Mạt, vào nhà họ Cố để thăm dò tình hình.

Xem thiên kim giả kia có cảm thấy hổ thẹn với Tô Mạt, có mang thiện ý với cô ấy hay không?

Xem người nhà họ Cố có giống như trong tiểu thuyết, hoàn toàn thiên vị thiên kim giả hay không?

Xem mấy người nhà họ Cố có phải đều là kiểu đặt lợi ích lên trên hết, vô tình vô nghĩa, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tranh quyền đoạt lợi hay không?

Hiện tại, ngoài Cố An Dư và Cố Lang, điểm ấn tượng của ba người còn lại trong lòng tôi đều khá ổn.

Nhưng bây giờ trọng điểm không phải chuyện đó.

Không đợi Tô Mạt hỏi tôi về trải nghiệm hôm qua ở nhà họ Cố, tôi đã hít sâu một hơi trước.

“Chúng ta phải nói rõ sự thật với bố mẹ cậu sớm hơn thôi.”

Tô Mạt hơi mở to mắt, “Tại sao?”

“Vì nếu còn không đổi lại, anh cả cậu sẽ bị ép ra nước ngoài.”

7

Đêm đầu tiên đến nhà họ Cố, tôi ngủ không được yên, mới năm giờ sáng đã tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy, tôi cũng không còn buồn ngủ nữa, bèn đi dạo một vòng trong nhà họ Cố.

Khi đi ngang qua thư phòng, cửa không đóng hẳn, tôi nghe thấy giọng của mẹ Cố.

“Tôi cả đêm không chợp mắt được, chuyện này phải làm sao đây?”

Nhận ra lời của mẹ Cố có lẽ không thích hợp để tôi nghe thấy, tôi định lặng lẽ rời đi.

Nhưng ngay giây sau, bà ấy lại lên tiếng.

“Chúng nó là anh em ruột mà.”

Bước chân tôi khựng lại, rồi lén lút áp sát vào bên cửa.

Thư phòng rơi vào im lặng chết chóc.

Ngay khi tôi tưởng mình nghe lén bị phát hiện, cha Cố khẽ thở dài.

“Đưa Mạch Mạch ra nước ngoài đi.”

“Mạch Mạch cũng sắp tốt nghiệp rồi, thành tích con bé tốt, chúng ta có thể để con bé chọn một trường danh tiếng ở nước ngoài để học lên.”

Mẹ Cố do dự, “Nhưng… nhưng con bé vừa mới trở về bên chúng ta.”

Cha Cố cũng nghĩ tới điều này, liền rơi vào trầm mặc.

Rất lâu sau đó.

Tôi nghe thấy giọng mẹ Cố đầy kiên quyết.

“Để tôi đi nước ngoài cùng Mạch Mạch đi, không thể để con bé nghĩ rằng là chúng ta vứt bỏ nó.”

Cha Cố nghe vậy, chần chừ mấy giây.

Giọng ông cũng không cho phép ai phản bác.

“Vậy thì để A Giới đến chi nhánh ở nước F đi.”

“Nó còn trẻ, rèn giũa thêm một chút cũng là điều nên làm.”

8

“Trùng hợp đến mức, anh trai ruột của cậu lại chính là bạn trai cũ của tớ.”

Tôi ngã phịch xuống giường, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.

Tôi chỉ có thể nói rằng mình thật sự rất hối hận.

Người nhà họ Cố vốn rất kín tiếng, công tác bảo mật thông tin cũng làm cực kỳ tốt.

Tôi lục tung cả mạng nửa ngày trời mà vẫn không tìm được chút thông tin nào liên quan đến họ, kể cả tên của các thành viên trong gia đình.

Nếu biết trong đó có một người tên là Cố Giới, tôi đã chẳng đến nhận thân rồi.

Tôi vốn tưởng Tô Mạt sẽ cùng tôi phiền não.

Ai ngờ vừa quay sang nhìn, tôi đã thấy mắt cô ấy sáng rực một cách bất thường.

Tô Mạt nhích lại gần, tựa vai vào tôi, cười đầy vẻ mờ ám.

“Mạch Mạch, đây là duyên phận đó.”

Tôi liếc cô ấy một cái, “Cậu đừng có ở đó mà cười trên nỗi đau của tớ.”

“Ai cười trên nỗi đau của cậu chứ.”

Cô ấy ngồi xếp bằng dậy, nghiêm túc phân tích.

“Điều này chứng tỏ cậu và Cố Giới có duyên, cậu chính là chị dâu của tớ.”

“Trong tiểu thuyết đều viết như vậy mà, bạn thân ở bên anh trai, liên minh mạnh với mạnh, còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“Đến lúc tớ về nhà, nếu bị oan uổng hay bắt nạt, cậu với anh cả còn có thể bảo vệ tớ.”

Tôi lập tức trợn trắng mắt.

“Cậu nghĩ đẹp thật đấy. Tớ với Cố Giới chia tay hai năm rồi.”

Tô Mạt nhìn tôi, lời đề nghị cô ấy đưa ra nghe vừa nghiêm túc vừa tùy tiện.

“Chia tay thì sao chứ? Bây giờ gương vỡ lại lành chẳng phải quá hợp còn gì.”

Cô ấy nói đầy lý lẽ, tiện tay cầm luôn cuốn tiểu thuyết ở đầu giường lên lắc lắc trước mặt tôi.

“Cậu xem quyển này đi, nam nữ chính chia tay ba năm, cuối cùng chẳng phải vẫn HE sao?”

“Hơn nữa hồi trước cậu thích anh ấy đến thế, tớ đều nhìn thấy cả. Giờ đúng lúc có cơ hội, sao không thử một lần?”

“Đừng có bày mấy chủ ý dở hơi nữa!”

Thấy tôi vẫn không hề lay chuyển, Tô Mạt lập tức xìu xuống.

“Vậy phải làm sao đây? Tớ vẫn sợ quay về nhà họ Cố…”

“Bây giờ trong đầu tớ toàn là mấy tình tiết tệ hại đó. Thiên kim thật bị thiên kim giả hãm hại, người thân ruột thịt đều không tin cô ấy, cuối cùng hoặc bị tống vào bệnh viện tâm thần, hoặc lưu lạc đầu đường xó chợ thành ăn mày.”

Tôi thật sự cạn lời.

“Cậu không thể đọc mấy truyện sảng văn mà nữ chính là thiên kim thật à?”

“Có đọc rồi.”

Tô Mạt càng ủ rũ hơn.

“Nhưng tớ không nhập vai nổi. Mấy thiên kim thật đó ai cũng quá lợi hại, chỉ số IQ nhìn còn ngang ngửa Einstein, tớ không có cái đầu đó.”

“Trừ khi tớ có thể trọng sinh, còn phải có thêm bàn tay vàng gì đó, nếu không chắc chắn tớ không đấu lại thiên kim giả kia đâu.”

Tôi nhịn rồi lại nhịn, “Đó đều là tiểu thuyết thôi.”

“Nhưng hiện thực chỉ có thể còn ly kỳ hơn tiểu thuyết.”

“Mạch Mạch, cậu hiểu tớ mà. Tính cách tớ không tốt, cũng không biết ăn nói. So với tớ, bố mẹ ruột của tớ chắc chắn sẽ thích thiên kim giả kia hơn.”

Dừng một chút, Tô Mạt hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói:

“Lát nữa tớ đi cùng cậu về nhà họ Cố, nói rõ sự thật luôn đi.”

Tôi nheo mắt, “Cậu không sợ nữa à?”

“Sợ chứ.”

Cô ấy lại hít vào một hơi, “Xin lỗi họ xong là chúng ta rời đi.”

“Sau đó tớ sẽ coi như mình vẫn là trẻ mồ côi. Tuy nghèo một chút, nhưng tự do an toàn, cũng không phải nơm nớp lo sợ nữa.”

Nhìn ánh mắt né tránh của Tô Mạt, tôi khẽ thở dài.

“Cậu cứ về đó xem thử trước đi, trong lòng họ thật sự có cậu.”

“Nhưng hôm nay chưa thể nói rõ với họ được, vì tớ vẫn còn vài chuyện chưa làm.”

9

Ở với Tô Mạt cả một buổi chiều, đến khi tôi quay lại nhà họ Cố thì đã hơn bảy giờ tối.

Trong phòng khách chỉ có một mình Cố An Dư.

Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội đen, lớp trang điểm tinh xảo đến mức trông như sắp đi dự tiệc.

“Chị, em đang định tìm chị đây.”

Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ta lập tức lộ vẻ vui mừng.

“Tối nay là tiệc sinh nhật con gái lớn nhà họ Lâm, đối tác của nhà mình. Bố mẹ có tiệc cơm nên không về, anh cả với em tư giờ cũng không có nhà, chị đi cùng em nhé.”

“Em cũng tiện giới thiệu bạn bè trong giới cho chị làm quen.”

Nhìn ánh mắt chân thành như thật lòng nghĩ cho tôi của Cố An Dư, tôi mỉm cười.

“Được thôi, làm phiền em rồi.”

Cố An Dư cười càng dịu dàng hơn.

“Dáng người của chúng ta gần giống nhau, chị vẫn chưa có lễ phục, cứ mặc tạm lễ phục của em đi.”

Tôi nhìn bộ dạng cô ta đã ăn diện chỉnh tề, trang điểm hoàn mỹ từ sớm, chỉ khẽ cười nhạt.

“Không cần đâu, bộ đồ này của chị cũng không đến nỗi không gặp được ai. Em chờ chị nửa tiếng là được.”

Tôi quay về phòng, đứng trước gương, trang điểm một gương mặt giống Tô Mạt đến bảy phần.

Sau khi trang điểm xong, ngay cả khí chất của tôi cũng mềm đi vài phần, trông giống cô ấy vô cùng.

Hơn nửa tiếng sau, tôi theo Cố An Dư đến sảnh tiệc.

Vừa bước vào sảnh, Cố An Dư đã liên tục chào hỏi người quen.

Cũng có người tò mò hỏi cô ta:

“An Dư, vị này là?”

Cố An Dư nghiêng đầu nhìn tôi, cười dịu dàng.

“Đây là chị gái tôi, hôm qua mới về nhà.”

Trong mắt người vừa hỏi lập tức lóe qua một tia khinh miệt, nụ cười cũng nhạt đi.

“Ồ.”

Giống như một ám hiệu ngầm mà ai cũng hiểu.

Rất nhanh sau đó, Cố An Dư quay sang tôi với vẻ áy náy.

“Chị, bên kia có người gọi em, em qua đó một lát nhé.”

“Được, em đi đi.”

Tôi ngồi xuống một chiếc sofa, âm thầm quan sát xung quanh.

Mười phút trôi qua, Cố An Dư vẫn chưa quay lại.

Những tiếng bàn tán vốn còn thì thầm cũng ngày càng rõ ràng hơn.

“Cô ta là ai vậy?”

“Tôi nghe An Dư nói là chị gái cô ấy.”

“Chị gái à? Xì, sợ là con riêng thì có.”

“Tôi cứ tưởng chú Cố với vợ tình cảm lắm chứ.”

Tôi lại đưa mắt nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy bóng dáng Cố An Dư đâu.

Trong lòng tôi không nhịn được mà cười lạnh.

Một kẻ đã chiếm lấy thân phận của Tô Mạt, hưởng phúc hơn hai mươi năm, vậy mà lại còn có mặt mũi mang ác ý lớn đến thế với cô ấy.

Thật ra lúc đầu, địch ý của tôi với Cố An Dư cũng không lớn đến vậy.

Dù cô ta đúng là người đã chiếm thân phận của Tô Mạt để sống an nhàn trong nhà họ Cố hơn hai mươi năm, nhưng sự tráo đổi giữa cô ta và Tô Mạt cũng không phải do ai cố ý sắp đặt.

Trước khi nhận thân, quản gia nhà họ Cố đã nói rõ chân tướng với mẹ viện trưởng.

Hơn hai mươi năm trước, Tô Mạt vừa chào đời đã bị một y tá mệt mỏi vì tăng ca đặt nhầm vị trí với Cố An Dư.

Sau đó, tôi cũng đã đi điều tra. Người sinh ra Cố An Dư là một phụ nữ mang thai ngoài ý muốn khi chưa kết hôn.

Bà ta hoàn toàn không có bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Cố.

Không bao lâu sau khi xuất viện, bà ta đã lén đặt “Cố An Dư” trước cổng cô nhi viện.

Cũng vì vậy mà Cố An Dư không định nhận lại mẹ con với người phụ nữ đó.

Nhưng trong chuyện này, xét cho cùng, Cố An Dư vẫn là người có lỗi với Tô Mạt.

10

Tôi lại đưa mắt quét kỹ một lượt khắp sảnh tiệc, lần này không mấy bất ngờ khi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

Tôi đứng dậy, đi thẳng về phía cậu ta.

Cố Lang thấy tôi bước tới thì ánh mắt co rúm lại.

Cậu ta định bỏ đi, nhưng đúng lúc bị một đám người xung quanh chặn mất đường.

“Cố Lang.”

Giọng tôi không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người đứng quanh chúng tôi đều nghe rõ.

“Vừa rồi có người nói tôi là con riêng của bố. Là em trai ruột của tôi, cậu giải thích cho mọi người nghe đi.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn lên người Cố Lang.

Môi cậu ta khẽ động, giọng nói yếu ớt:

“Chị… chị đương nhiên là con ruột của bố mẹ.”

Tôi mỉm cười, nhích lên trước nửa bước, ép sát cậu ta hơn.