NỘI DUNG TRUYỆN
Khi nhận được truyền âm ngàn dặm của mẫu thân giục ta hồi phủ, ta cùng sư tôn vừa mới hoan ái một trận nơi suối ôn tuyền.
Hơi nước lượn lờ, mây tan mưa tạnh.
Người nhẹ nhàng vớt ta ra khỏi nước, cẩn thận giúp ta buộc lại yếm, lau khô mái tóc rối bời.
Thế nhưng, lời mở miệng lại lãnh đạm vô tình:
“Thanh Khâu nếu có chuyện, ngươi cứ quay về trước đi. Về sau cũng không cần đến tìm ta nữa.”
Ta ngỡ người đang giận, cuống quýt nắm lấy tay người, khẽ nói: “Thiếp không đi.”
Thế mà người lại từng ngón từng ngón bẻ tay ta ra, trong đôi mắt đen sau cơn hoan tình đã sớm nguội lạnh, chỉ còn hờ hững lặng lẽ.
“Ta sắp thành thân.”
Đầu ngón tay người khẽ lướt qua tấm lưng trần của ta, động tác vẫn dịu dàng, nhưng lời nói lại như gió sương rét mướt:
“Sư nương ngươi khác ngươi. Ngươi là hồ yêu, trời sinh phóng đãng. Nàng ấy sợ đau, ta chỉ lấy ngươi ra luyện tay mà thôi.”
“Nay hôn kỳ đã cận, ngươi nếu còn lưu lại chốn này, sư nương ngươi ắt sẽ không vui.”
…
Hơi nước lượn lờ, mây tan mưa tạnh.
Người nhẹ nhàng vớt ta ra khỏi nước, cẩn thận giúp ta buộc lại yếm, lau khô mái tóc rối bời.
Thế nhưng, lời mở miệng lại lãnh đạm vô tình:
“Thanh Khâu nếu có chuyện, ngươi cứ quay về trước đi. Về sau cũng không cần đến tìm ta nữa.”
Ta ngỡ người đang giận, cuống quýt nắm lấy tay người, khẽ nói: “Thiếp không đi.”
Thế mà người lại từng ngón từng ngón bẻ tay ta ra, trong đôi mắt đen sau cơn hoan tình đã sớm nguội lạnh, chỉ còn hờ hững lặng lẽ.
“Ta sắp thành thân.”
Đầu ngón tay người khẽ lướt qua tấm lưng trần của ta, động tác vẫn dịu dàng, nhưng lời nói lại như gió sương rét mướt:
“Sư nương ngươi khác ngươi. Ngươi là hồ yêu, trời sinh phóng đãng. Nàng ấy sợ đau, ta chỉ lấy ngươi ra luyện tay mà thôi.”
“Nay hôn kỳ đã cận, ngươi nếu còn lưu lại chốn này, sư nương ngươi ắt sẽ không vui.”
…
DANH SÁCH CHƯƠNG