NỘI DUNG TRUYỆN
Tôi đã chăm cháu suốt bảy năm trời cho con trai, vừa bỏ tiền vừa bỏ sức.
Vậy mà đến khi tôi và thông gia cùng lúc nhập viện, con dâu nấu xong canh cá liền đem sang phòng bệnh bên cạnh cho cha ruột cô ta, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
Tôi thấy lạnh lòng đến tận đáy tim. Hôm đó tôi lập tức làm thủ tục xuất viện, thu dọn hành lý về quê.
Ai ngờ, cô ta chặn tôi ngay ở cửa, còn ngang nhiên chất vấn:
“Tuần sau thằng bé đi học rồi, mẹ mà bỏ về bây giờ thì ai trông nó?”
Vậy mà đến khi tôi và thông gia cùng lúc nhập viện, con dâu nấu xong canh cá liền đem sang phòng bệnh bên cạnh cho cha ruột cô ta, chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
Tôi thấy lạnh lòng đến tận đáy tim. Hôm đó tôi lập tức làm thủ tục xuất viện, thu dọn hành lý về quê.
Ai ngờ, cô ta chặn tôi ngay ở cửa, còn ngang nhiên chất vấn:
“Tuần sau thằng bé đi học rồi, mẹ mà bỏ về bây giờ thì ai trông nó?”
DANH SÁCH CHƯƠNG