NỘI DUNG TRUYỆN
“Kiều Ân, tớ đau bụng… đau lắm…”
Giọng Từ Nhiễm từ giường tầng trên bay xuống, yếu ớt như sắp tắt thở.
Tôi cũng chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn dán mắt vào đoạn code trên màn hình laptop.
“Ờ.”
“Cậu có thể… xuống mua giúp tớ một phần cơm không? Tiện thể mua thêm một cốc trà gừng đường đỏ nóng nữa?” Cô ta nói tiếp, còn cố tình thêm chút nức nở, giọng run run, “Tớ cảm giác tớ sắp không ổn rồi…”
Giọng Từ Nhiễm từ giường tầng trên bay xuống, yếu ớt như sắp tắt thở.
Tôi cũng chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn dán mắt vào đoạn code trên màn hình laptop.
“Ờ.”
“Cậu có thể… xuống mua giúp tớ một phần cơm không? Tiện thể mua thêm một cốc trà gừng đường đỏ nóng nữa?” Cô ta nói tiếp, còn cố tình thêm chút nức nở, giọng run run, “Tớ cảm giác tớ sắp không ổn rồi…”