NỘI DUNG TRUYỆN
Bố tôi mừng thọ 60 tuổi, tôi mời cả đoàn kịch về hát, còn bày mười bàn tiệc lưu động trong làng.
Thế nhưng đến lúc chuẩn bị ngồi vào bàn, bố tôi bỗng nhiên cau mày.
“Chỗ không đủ rồi, con mà ngồi lên nữa thì hơi chật đấy.”
Bàn tròn vốn dành cho mười người, hai đứa con trai của anh tôi đều ngồi trên đó.
Đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ mới một tuổi, đặt hai chiếc ghế ăn t?rẻ e!m rất to, chiếm hết cả chỗ.
Tôi nhìn chị dâu.
“Bé út ăn dặm thôi, cũng đâu cần ngồi mâm chính, hay là bế sang bên cạnh trước đi?”
Bố tôi tức giận đập bàn.
“Nói linh tinh gì thế! Đó là cháu đích tôn của tôi, dù nhỏ cũng phải ngồi mâm!”
Mẹ tôi đứng bên gật đầu.
“Đúng vậy, con là con gái, lên mâm ăn làm gì, gắp ít đồ sang bên kia ăn đi.”
Anh tôi vẫn lướt điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên.
Cả bàn đầy họ hàng, vậy mà chẳng có ai nói giúp tôi một câu.
Tôi bình tĩnh mỉm cười.
“Được thôi, vậy phần tiền còn lại của tiệc, mọi người tự trả nhé!”
Thế nhưng đến lúc chuẩn bị ngồi vào bàn, bố tôi bỗng nhiên cau mày.
“Chỗ không đủ rồi, con mà ngồi lên nữa thì hơi chật đấy.”
Bàn tròn vốn dành cho mười người, hai đứa con trai của anh tôi đều ngồi trên đó.
Đứa lớn năm tuổi, đứa nhỏ mới một tuổi, đặt hai chiếc ghế ăn t?rẻ e!m rất to, chiếm hết cả chỗ.
Tôi nhìn chị dâu.
“Bé út ăn dặm thôi, cũng đâu cần ngồi mâm chính, hay là bế sang bên cạnh trước đi?”
Bố tôi tức giận đập bàn.
“Nói linh tinh gì thế! Đó là cháu đích tôn của tôi, dù nhỏ cũng phải ngồi mâm!”
Mẹ tôi đứng bên gật đầu.
“Đúng vậy, con là con gái, lên mâm ăn làm gì, gắp ít đồ sang bên kia ăn đi.”
Anh tôi vẫn lướt điện thoại, đầu cũng không ngẩng lên.
Cả bàn đầy họ hàng, vậy mà chẳng có ai nói giúp tôi một câu.
Tôi bình tĩnh mỉm cười.
“Được thôi, vậy phần tiền còn lại của tiệc, mọi người tự trả nhé!”
DANH SÁCH CHƯƠNG