Tám Triệu Tệ Và Một Phiên Tòa
Chương 5
Nhìn dòng xe ngoài cửa sổ, lòng tôi bình lặng đến mức chính mình cũng ngạc nhiên.
Tôi từng tin huyết thống là sợi dây bền chặt nhất.
Giờ mới hiểu, có những người, dù cùng dòng máu, cũng chỉ có thể là đối thủ.
Vài ngày sau, Cố Thừa An hẹn tôi tới văn phòng, nói vụ án có bước ngoặt mới.
Chúng tôi gặp nhau tại hãng luật của anh.
Anh đưa cho tôi một tập tài liệu, vẻ mặt nghiêm túc.
“Đây là dữ liệu khôi phục từ điện thoại mẹ cô.” Anh nói. “Ba cô có thể ngay từ đầu đã biết kế hoạch này, thậm chí… là đồng phạm.”
Tôi cứng người, giật lấy tập tài liệu.
Bên trong là đoạn chat giữa mẹ và ba tôi.
Thời gian — nửa tháng trước đám cưới.
Mẹ:
“Lão Kiều, tôi nói với Lý Vĩ rồi, lấy tám triệu tệ của Tân Nguyệt mua nhà cho nó. Ông nhớ giúp tôi che chắn.”
Ba:
“Bà điên rồi à? Đó là tiền mua nhà cưới của Tân Nguyệt! Nhà Tử Ngang biết thì sao?”
Mẹ:
“Sợ gì? Gạo đã nấu thành cơm, nó chẳng lẽ thật sự cắt đứt với chúng ta? Với lại đó là cháu ruột của ông! Ông không xót sao?”
Sau đó là một khoảng lặng rất dài từ phía ba tôi.
Rồi thêm một tin nhắn nữa:
“…Bà cẩn thận một chút, đừng để nó phát hiện.”
Chỉ một câu ngắn ngủi.
Nhưng như lưỡi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Người cha mà tôi luôn nghĩ chỉ là nhu nhược, chỉ là sợ vợ nên không dám lên tiếng…
Hóa ra ông không phải không biết.
Ông chỉ chọn làm ngơ.
Chọn dung túng.
Chọn đứng về phía bà ta.
Hai người họ từ đầu đã cùng nhau tính toán!
Cùng nhau dựng nên một vở kịch, mà cái giá phải trả là cuộc đời tôi.
Tay tôi run đến mức gần như không giữ nổi tập tài liệu. Trước mắt tối sầm lại.
Bao nhiêu năm qua, mẹ tôi hết lần này đến lần khác moi tiền từ tôi để “giúp đỡ nhà ngoại”. Ba tôi luôn đóng vai người hiền lành. Ông giả vờ khuyên can vài câu, rồi sau khi mẹ tôi nổi nóng, lại quay sang bảo tôi:
“Thôi con, mẹ con cũng vất vả, coi như con hiếu thuận.”
Tôi từng tin ông thương tôi.
Chỉ là không đủ mạnh mẽ.
Giờ mới biết.
Đó chẳng qua là màn kịch hai người phối hợp nhịp nhàng.
Một người đóng vai dữ dằn.
Một người đóng vai trung gian.
Mục đích chỉ có một — biến tôi thành cái ví tiền biết đi.
Cảm giác buồn nôn và phản bội dâng trào, tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn đến mức hoa mắt.
Cố Thừa An theo sau, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, đưa cho tôi chai nước.
“Cô ổn chứ?” Giọng anh thấp, có chút lo lắng rất khó nhận ra.
Tôi súc miệng, ngẩng đầu lên.
Trong gương là một gương mặt tái nhợt, ánh mắt vỡ vụn.
Rồi tôi bật cười.
Một nụ cười lạnh đến đáng sợ.
“Tôi không sao.”
Tôi lau khóe miệng, quay lại nhìn anh.
Trong mắt tôi không còn đau đớn.
Chỉ còn lửa.
“Luật sư Cố.” Tôi nói rõ ràng từng chữ. “Tôi muốn bổ sung bị đơn. Tôi kiện Kiều Kiến Quốc — đồng phạm trong tội trộm cắp.”
8.
Khi tôi nói muốn kiện cả ba mình, Cố Thừa An không hề khuyên tôi “nghĩ kỹ lại” như những người khác. Anh chỉ nhìn tôi, bình tĩnh hỏi:
“Cô chắc chứ? Một khi khởi kiện, sẽ không còn đường lui. Dù sao ông ấy cũng là cha cô.”
“Tôi chắc.” Giọng tôi hơi run vì cảm xúc, nhưng ánh mắt không hề dao động. “Một người cha coi tôi là công cụ, cấu kết với người ngoài tính kế tôi, thì tôi không có. Từ khoảnh khắc ông ta mặc nhiên để mẹ tôi trộm tiền tôi, ông ta đã không xứng.”
Cố Thừa An gật đầu. Không thêm một lời thừa.
“Được. Tôi sắp xếp.”
Sự bình tĩnh và ủng hộ của anh khiến tôi có cảm giác như có một điểm tựa phía sau lưng.
Tôi biết rất rõ.
Từ khoảnh khắc này, tôi sẽ trở thành “đứa con trời đánh” trong miệng toàn bộ họ hàng.
Kẻ “đến cha mẹ ruột cũng kiện”.
Nhưng tôi không còn bận tâm.
Phá hủy tôi chưa bao giờ là quyết định báo cảnh sát.
Mà là lòng tham và sự tính toán không đáy của họ.
Ba tôi rất nhanh nhận được trát triệu tập của tòa.
Khi ông gọi cho tôi, giọng đầy kinh hoàng lẫn phẫn nộ.
“Kiều Tân Nguyệt! Con có điên thật không? Con kiện mẹ chưa đủ, giờ còn kiện cả cha ruột? Tim con bằng đá à?!”
“Tim tôi bằng đá hay không, ông không rõ nhất sao?” Tôi lạnh lùng đáp. “Ba… à không, ông Kiều Kiến Quốc. Ông với mẹ tôi diễn kịch bao nhiêu năm không mệt à? Một người ra tay, một người dỗ dành. Phối hợp ăn ý thật đấy. Hai người coi tôi là gì? Kẻ ngốc? Hay cây ATM?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Lời tôi rõ ràng đã chạm đúng chỗ đau.
“Con… con biết từ khi nào…” Ông lắp bắp.
“Muốn người khác không biết, thì đừng làm.” Tôi không muốn nghe thêm. “Gặp nhau ở tòa.”
Tôi cúp máy. Chặn số.
Từ đó, giữa tôi và cái gọi là “gia đình” kia, không còn bất kỳ dây liên hệ nào.
Chuyện này lan đi rất nhanh trong vòng họ hàng nhỏ bé của chúng tôi.
Tôi trở thành biểu tượng của bất hiếu.
Ngay cả Chu Tử Ngang cũng nghe được. Anh ta gửi cho tôi một tin nhắn dài, giọng điệu đầy tiếc nuối và dạy đời:
“Tân Nguyệt, anh thật không ngờ em lại đi đến bước này. Dù dì và chú có sai, em cũng không nên làm đến mức tuyệt tình như vậy. Em làm thế này, sau này còn sống sao? Anh thật may mắn vì đã không cưới một người lạnh lùng như em.”
Tôi đọc xong, chỉ thấy buồn cười.
Không buồn trả lời.
Xóa thẳng.
Anh ta “may mắn”?
Tôi mới là người may mắn.
May mắn vì nhờ biến cố này mà nhìn rõ bộ mặt ích kỷ, giả nhân giả nghĩa của anh ta.
Ngày ra tòa đến rất nhanh.
Tôi ngồi một mình ở hàng ghế nguyên đơn.
Đối diện là hàng ghế bị đơn.
Mẹ tôi – Kiều Tú Liên.
Ba tôi – Kiều Kiến Quốc.
Cậu cả – Lý Kiến Quân.
Lý Vĩ.
Một “gia đình” hoàn chỉnh.
Chỉ tiếc là đứng ở hai phía đối lập.
Trớ trêu đến mức chua chát.
Mẹ tôi mặc đồ tạm giam. Chỉ trong thời gian ngắn, bà như già đi hai mươi tuổi. Tóc bạc lộ rõ, gương mặt hốc hác.
Khi nhìn thấy tôi, trong mắt bà không còn chút tình thân.
Chỉ còn hận.
Gần như muốn nuốt sống tôi ngay tại chỗ.
Ba tôi ngồi đó, dáng người sụp xuống như bị rút hết xương sống. Ông không dám nhìn tôi, suốt buổi chỉ cúi gằm mặt.
Lý Kiến Quân và Lý Vĩ thì như gà thua trận, ủ rũ, mất hết khí thế.
Phiên tòa bắt đầu.
Cố Thừa An đứng lên, giọng điềm tĩnh, từng câu từng chữ rõ ràng như dao mổ.
Anh trình bày sự thật vụ án, đưa ra từng phần chứng cứ.
Sao kê ngân hàng.
Bản ghi âm cuộc gọi.
Lịch sử trò chuyện WeChat.
Giấy vay nặng lãi giả mạo.
Quyết định xử phạt của cơ quan thuế.
Mỗi một tài liệu được đưa ra, đều như búa nện thẳng xuống hàng ghế bị đơn.
Luật sư phía bên kia cố chống đỡ, nhưng trước hệ thống lập luận chặt chẽ và nhịp điệu công kích dồn dập của Cố Thừa An, gần như không còn đường xoay chuyển.
Đến phần tự bào chữa, mẹ tôi lại diễn lại kịch cũ.
Bà vừa khóc vừa kể công nuôi tôi khôn lớn, nói mình chỉ “tạm thời xoay tiền”, nói tôi bất hiếu, bị tiền làm mờ mắt.
“Thưa thẩm phán, tôi là mẹ ruột của nó! Tôi có thể hại nó sao? Tôi làm tất cả là vì cái nhà này!”
Bà khóc đến khàn giọng.
Nhưng đây không phải chợ.
Tòa án không tin nước mắt.
Chỉ tin chứng cứ.
Khi Cố Thừa An đưa đoạn chat giữa mẹ và ba tôi lên trước hội đồng xét xử, tiếng khóc đột ngột dừng lại.
Mẹ tôi quay phắt nhìn ba tôi.
Ba tôi mặt xám như tro, gần như sụp hẳn xuống ghế.
Bằng chứng ấy là nhát dao cuối cùng.
Cắt đứt mọi lối chối cãi.
Phần xét hỏi Lý Vĩ và Lý Kiến Quân diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Trước chứng cứ rõ ràng, họ không còn đường chối.
Nhưng điều khiến tôi thấy lạnh nhất không phải là lời nhận tội.
Mà là cảnh họ cắn xé lẫn nhau.
Mẹ tôi chửi ba tôi nhu nhược, gặp chuyện liền đẩy trách nhiệm.
Ba tôi trách mẹ tôi tham lam, bị nhà ngoại lợi dụng.
Lý Vĩ lại quay sang nói tất cả là do mẹ tôi chủ động đưa tiền, hắn “không hề biết đó là tiền trộm”.
Một phiên tòa.
Biến thành màn chó cắn chó.
Tôi ngồi đó, như người ngoài cuộc.
Không vui sướng.
Không đau đớn.
Chỉ là một vùng trống rỗng khô cằn.
Hóa ra thứ gọi là “tình thân” mong manh đến vậy.
Chỉ cần lợi ích chạm vào, lập tức vỡ nát.
Đến phần cuối, thẩm phán hỏi tôi — với tư cách bị hại — còn điều gì muốn bổ sung không.
Tôi đứng lên.
Ánh mắt lướt qua từng người trên ghế bị đơn.
Cuối cùng dừng lại ở mẹ tôi.
Tôi nói rõ ràng, từng chữ một:
“Tôi đề nghị tòa án xử lý nghiêm minh theo pháp luật. Tôi không chấp nhận hòa giải.”