TA KHÔNG CÒN HIỂU CHUYỆN
CHƯƠNG 11
Nào là phải hiếu thuận mẹ chồng, nào là phải nâng đỡ em rể, phải vì Mạnh phủ mà lo liệu thêm nhiều lợi ích.
Còn nay, cuối cùng cũng đã nhẹ lòng.
Trong lòng ta rộn ràng vui sướng, là niềm hân hoan thật sự của một người sắp lên kiệu hoa.
Chỉ là — vừa đặt chân về viện, nụ cười trên mặt liền lập tức tan biến.
Vương thị quay đầu lại, y phục vẫn là đồ cũ, trên đầu chẳng có lấy một món trang sức tử tế.
Nhìn qua như già đi mười tuổi, vừa trông thấy ta liền sáng mắt:
“Thanh Hoan, con sắp thành thân rồi sao?”
Khóe mắt bà hoe đỏ, lần đầu tiên ánh nhìn ấy mang theo chút từ ái chân thành:
“Con thành thân… mà mẹ lại không hề hay biết…”
Nói đến đó, giọng bà bắt đầu nghẹn lại:
“Dù sao, con cũng là máu thịt của mẹ… chuyện trọng đại thế này, mẹ lại phải nghe người ngoài nói mới hay biết…”
Ta không đáp lời, lòng đã sớm nguội lạnh như nước giếng.
Bà rớm nước mắt, đưa ra một hộp lễ:
“Theo tục lệ, con gái xuất giá phải có áo cưới do mẹ tự tay may, mới được cát tường như ý.
“Mẹ biết tin muộn, mấy đêm liền thức trắng mới may xong, con… con mặc thử cho mẹ xem được chăng?”
Bà nâng áo cưới bằng hai tay, ánh mắt đầy mong đợi.
Ta lui lại một bước, giọng điệu xa cách:
“Miễn lễ, Mạnh phu nhân. Ta đã bị loại khỏi tộc phổ, không cha không mẹ. Áo cưới, tự chuẩn bị mới hợp lẽ.”
Sắc mặt bà chợt tái nhợt, như thể bị người giáng cho một chùy vào tim.
Bà run rẩy, nước mắt rơi lã chã:
“Con… con có phải vẫn oán mẹ hay không?”
Ta không trả lời, trong đầu chỉ hiện về đời trước.
Khi ấy, trước khi thành thân, ta từng thỉnh cầu bà may cho ta một bộ áo cưới.
Đó là lần đầu tiên ta mở miệng xin bà điều gì.
Ánh mắt bà khi ấy lạnh như băng:
“Muội muội con vừa mới mang thai, ta còn chẳng đủ thời gian chăm nó, con sao dám mở miệng? Mạnh Thanh Hoan, con muốn hại chết ta mới vừa lòng sao?”
Ta đã từng định nói — áo cưới của Mạnh Tố Ngọc là do bà từng mũi kim từng sợi chỉ may nên, còn ta chỉ mong bà khâu vài mũi tượng trưng, lấy cái ý lành.
Nhưng cổ họng như bị đổ chì, há miệng mãi vẫn chẳng nên lời.
Còn nay, áo cưới đã đặt trước mặt, mà ta… đã chẳng còn để tâm nữa.
Mẫu thân như hạ quyết tâm lớn lao, đưa tay nắm lấy tay ta:
“Con ơi… mẹ biết bao năm qua con là người hiếu thảo nhất. Mẹ vô năng, mới khiến con tuổi còn nhỏ mà đã phải gánh vác gia vụ.
“Một thân một mình con, phải đối mặt với bao kẻ giảo hoạt, mẹ nhìn mà cũng xót xa, chỉ trách bản thân chẳng phải một hiền mẫu.
“Vì thế, tới lượt muội muội con, mẹ mới muốn bù đắp gấp bội. Mẹ luôn cho rằng con có thể cảm thông…”
Ta rốt cuộc không nhịn được, cắt ngang:
“Ý người là, vì cảm thấy có lỗi với ta, nên mới để ta nhẫn nhục chịu đựng để chuộc tội thay cho Mạnh Tố Ngọc?”
Tay bà khựng lại, sống mũi đỏ au:
“Mẹ sai rồi… mẹ thật sự sai rồi…”
Ta bật cười, nụ cười còn khó coi hơn khóc:
“Người không phải biết sai, mà là… hết cách rồi.
“Mạnh phủ hình như sắp lung lay lắm nhỉ? Nghe đâu bạc phát lương cũng không có, đành cho thôi việc không ít hạ nhân?”
Ánh mắt bà tối sầm lại:
“Thanh Hoan… con ngoan! Phụ thân con rất nhớ con, chỉ là hạ không được thể diện, muốn chờ con về mà dỗ dành.
“Cha con gái, nào có chuyện gì giận nhau qua đêm…”
“Mạnh Tố Ngọc là con riêng của người tình cũ của mẹ, chuyện này… phụ thân còn chưa biết nhỉ?”
Lời ta như sấm sét đánh ngang tai, khiến bà nhất thời hoảng hốt!
Bà run rẩy đôi môi:
“Con… con biết từ bao giờ? Con đã nói với cha con rồi sao?”
Ta lạnh lùng nhìn bà, thấy rõ từng nếp nhăn mới trên gương mặt bà trong mấy ngày ngắn ngủi, giọng nói vẫn lạnh như băng:
“Nếu ta nói rồi, e là cha đã sớm cùng người xé rách mặt nạ rồi nhỉ?”
Bà thở phào nhẹ nhõm, tưởng ta vẫn còn nghĩ cho bà, trong mắt lại ánh lên chút từ ái:
“Thanh Hoan…”
Ta ngắt lời, chẳng kiên nhẫn:
“Hiện tại chưa nói không có nghĩa là sau này cũng sẽ không.”
Sắc mặt bà lập tức căng cứng, ánh mắt khi nhìn ta đã mang theo nỗi sợ hãi.
Ta thong dong thổi lá trà trong chén:
“Còn phải xem tâm tình ta. Nếu người, hoặc Mạnh Tố Ngọc, hoặc Mạnh đại nhân, bất kỳ ai lại đến quấy nhiễu ta, thì e là… tâm tình ta sẽ rất tệ.”
Bà trừng mắt nhìn ta, muốn nói mà chẳng thành lời.
Trước kia, ta cũng từng muốn đem chuyện này nói cho phụ thân biết.
Nhưng nghĩ lại, để bà ngày ngày sống trong lo lắng bất an, chẳng dám đến quấy rầy, có lẽ… mới là tác dụng lớn nhất của việc này.
Đời trước, bọn họ cắt đứt quan hệ với ta rồi cũng sống chẳng yên ổn.
Đời này… chỉ càng thê thảm hơn mà thôi.
14.
Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang gần như thắp sáng nửa kinh thành.
Trống nhạc tưng bừng, khách khứa như mây tụ.
Ta vận áo cưới dệt từ vân cẩm, mỗi viên Đông châu trên phượng quan đều viên mãn lấp lánh.
Kiệu hoa đi ngang con đường quen thuộc, ta chợt nghe có người khẽ gọi:
“Thanh Hoan…”
Nhẹ như tiếng thở dài.
Ta chỉ thấy xúi quẩy.
Lễ quan cao giọng xướng:
“Phu thê đối bái ——”
Hách Chu khẽ nói:
“Từ nay về sau, trong mắt nàng, chỉ nên nhìn phong cảnh đáng ngắm, chỉ nên thấy người khiến nàng vui lòng.”
Ta mỉm cười, trịnh trọng cúi người.
Lễ bái này, bái biệt hết thảy lệ và hận của kiếp trước.
Lễ bái này, cảm tạ nhân duyên đời này trọn vẹn ngọt lành.