Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tổng Tài Muốn Làm Bố Dượng

CHƯƠNG 4

02/02/2026 10:12

Hứa Man giận đến nỗi run người, chỉ thẳng vào mũi tôi mắng: “Đồ hồ ly tinh! Mang thai con hoang còn dám quyến rũ A Sâm! Cô còn biết xấu hổ không?”

“Con hoang?”

Ánh mắt tôi lạnh xuống, vung tay hất mạnh bàn tay của cô ta ra. “Hứa Man, ăn nói cho cẩn thận. Đứa bé này là của ai không liên quan gì đến cô.”

“Sao lại không liên quan?”

Hứa Man đột nhiên nở nụ cười, nụ cười âm hiểm đến rợn người. “A Sâm là người thừa kế nhà họ Cố, anh ấy tuyệt đối không cho phép một người phụ nữ dắt theo con riêng bước vào cửa. Biết điều thì cút đi. Còn nếu không…”

Cô ta ra hiệu bằng mắt cho hai tên vệ sĩ phía sau.

Hai gã lực lưỡng lập tức tiến lên một bước, khí thế như muốn dọa người.

“Sao? Muốn làm gì tôi à?” Tôi không hề sợ hãi. “Giữa ban ngày ban mặt, các người còn dám động thủ?”

“Động thủ thì sao?”

Hứa Man tiến sát lại, giọng hạ thấp đầy đe dọa: “Lâm Miên, cô đừng quên bây giờ cô chỉ là một bà bầu không quyền không thế. Tôi muốn tiễn cô đi đời, dễ như bóp chết một con kiến.”

Vừa nói, cô ta vừa vươn tay định đẩy tôi.

Tôi theo phản xạ che bụng, chuẩn bị phản đòn.

Đúng lúc đó, thang máy “ting” một tiếng mở ra.

Một giọng nói lạnh như băng vang lên: “Các người đang làm gì đấy?”

Cố Sâm bước ra từ trong thang máy, mặt lạnh như tiền.

Anh xách theo một bình giữ nhiệt, thấy cảnh tượng trước cửa nhà tôi thì sắc mặt lập tức u ám đến đáng sợ.

Bàn tay đang giơ ra của Hứa Man cứng đờ giữa không trung.

Cô ta phản ứng cực nhanh, lập tức thay đổi biểu cảm, nước mắt lưng tròng nhìn về phía Cố Sâm: “A Sâm… anh tới tìm cô Lâm sao?”

“Tôi nghe nói cô ấy sống một mình, sợ không an toàn nên mới đến thăm. Ai ngờ… ai ngờ cô ấy hiểu lầm, còn sai vệ sĩ đuổi tôi đi…”

Tôi: ???

Chị gái à, tài bẻ trắng thành đen của chị mà không đi đóng phim thì uổng quá rồi.

Tôi chỉ tay vào hai gã lực lưỡng kia: “Hai tên này là vệ sĩ của tôi á? Sao tôi không biết tôi thuê hai thằng này từ lúc nào vậy?”

Cố Sâm liếc lạnh một cái về phía bọn họ.

Hai tên kia bị khí thế của anh làm cho khiếp sợ, vô thức cúi đầu.

Hứa Man tái mặt, vội vàng biện minh: “Không… không phải… là tôi dẫn họ đến. Tôi sợ cô ta kích động làm hại tôi…”

“Đủ rồi.”

Cố Sâm cắt ngang lời cô ta, giọng lạnh như đóng băng: “Hứa Man, tôi nhớ đã cảnh cáo cô rồi, đừng đến tìm cô ấy.”

Cả người Hứa Man run lên, nước mắt lập tức rơi xuống: “A Sâm, em chỉ là lo cho anh… Cô ta tâm cơ quá nặng, em sợ anh bị lừa…”

“Lừa?”

Cố Sâm bước đến bên cạnh tôi, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo tôi vào lòng.

“Cô ấy lừa tôi cái gì? Tiền à, hay tình?”

Tôi hơi khó chịu, muốn giãy ra, nhưng anh càng siết chặt hơn.

Hứa Man chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt, đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt.

“A Sâm! Cô ta đang mang thai con người khác! Là thứ đàn bà dơ bẩn! Sao anh có thể…”

“Chát!”

Một cái tát giòn tan vang lên.

Không phải tôi đánh.

Là Cố Sâm.

Anh thu tay lại, ánh mắt lạnh như băng: “Hứa Man, nói chuyện cho cẩn thận. Nếu để tôi nghe thấy cô sỉ nhục cô ấy thêm một lần nữa, nhà họ Hứa không cần tồn tại ở Giang Thành nữa.”

Hứa Man ôm mặt, chết sững.

Cô ta không thể tin nổi, người đàn ông từng luôn chiều chuộng, xem cô ta là ân nhân cứu mạng… lại vì tôi mà ra tay tát cô ta.

Tôi cũng đứng hình.

Cố Sâm… đánh phụ nữ sao?

Dù Hứa Man đáng bị tát, nhưng mà… Cố Sâm vừa rồi ngầu quá đi mất?

“Cút.”

Cố Sâm lạnh lùng buông một chữ.

Hứa Man lườm tôi một cái đầy oán độc, rồi vừa khóc vừa chạy vào thang máy. Hai tên vệ sĩ cũng vội vã lủi theo sau.

Hành lang lại trở nên yên tĩnh.

Cố Sâm quay người nhìn tôi, mày nhíu chặt: “Em có bị thương không?”

Tôi lắc đầu: “Không.”

Anh thở phào nhẹ nhõm, giơ cái bình giữ nhiệt trong tay lên: “Canh gà dì trong nhà nấu. Anh thấy em gầy quá, bồi bổ một chút.”

Tôi nhìn cái bình đó, trong lòng ngổn ngang.

“Cố tổng, anh đang làm gì vậy?”

Tôi thở dài: “Anh như thế này khiến tôi thấy rất rối.”

Cố Sâm im lặng vài giây, rồi bất ngờ nói:

“Gã đàn ông kia, không tốt với em.”

Tôi ngớ người: “Gã nào cơ?”

“Cái thằng chết tiệt đó.” Cố Sâm nghiến răng, “Bỏ mặc em ở nơi thế này, không thuê nổi một người giúp việc, lại còn để mấy người như Hứa Man đến bắt nạt.”

Khóe miệng tôi giật nhẹ.

Nơi thế này? Đây là căn hộ cao cấp nhất ở trung tâm thành phố đấy nhé!

Với lại… tôi có thuê giúp việc mà, chẳng qua hôm nay chị ấy đi chợ thôi!

“Cố tổng, đó là chuyện riêng của tôi.”

“Giờ là chuyện của tôi.”

Cố Sâm nhìn tôi, ánh mắt vừa kiên quyết vừa bá đạo: “Lâm Miên, anh để ý em rồi. Không quan tâm em đang mang thai con ai, cũng không cần biết em từng là người thế nào. Từ hôm nay, anh sẽ theo đuổi em.”

Tôi: …

Di chứng mất trí này… có hơi quá đáng rồi đấy?

Tổng tài bá đạo chuyển hướng làm… chồng quốc dân?

Từ khi Cố Sâm tuyên bố sẽ theo đuổi tôi, cuộc sống của tôi chính thức bị đảo lộn.

Anh không còn là tổng giám đốc cao cao tại thượng nữa, mà hóa thân thành… miếng kẹo cao su dai dẳng bám hoài không dứt.

Buổi sáng, tôi mở cửa là thấy bữa sáng hình trái tim treo trước nhà.