Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

NGƯỜI CŨ Ở KHOA SẢN

Chương 2

02/02/2026 10:11

Vậy mà bây giờ…

Anh cười rồi.

Anh cười với một người phụ nữ xa lạ.

Giống như thứ tôi mong mỏi mãi không có được, lại bị người khác nhẹ nhàng lấy đi.

Lúc tôi định thần lại, người phụ nữ ấy đã ngồi lên xe của Lục Hoài Tự.

Tôi bật cười lạnh.

Thảo nào lại đồng ý ly hôn nhanh như vậy.

Hoá ra là vội vàng bắt đầu mùa xuân mới.

Tôi như tự hành hạ bản thân, lặng lẽ bám theo chiếc xe của họ.

Trong đầu không ngừng đoán xem điểm đến là đâu.

Khách sạn? Nhà mới của Lục Hoài Tự?

Nhưng kết quả lại khiến người ta bất ngờ, hình như Lục Hoài Tự chỉ đưa cô ta đến cổng một khu chung cư.

Rồi lái xe rời đi.

Tôi ngẩn người một lúc rồi vội vàng đuổi theo.

Cuối cùng cũng chặn được xe anh ở bãi đỗ.

Có vẻ như anh đã sớm nhận ra xe tôi, đứng đó chờ sẵn.

“Có chuyện gì?”

Tôi cắn chặt môi, định hỏi anh người phụ nữ kia là ai.

Cũng muốn nhân cơ hội này nói luôn chuyện mình mang thai.

Mọi lời lẽ đã chuẩn bị sẵn sàng, thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Tôi bực bội bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng đàn ông cợt nhả:

“Trác Tiểu thư à, bọn anh tổ chức tiệc mừng ly hôn cho em đó, toàn là gu của em nha~”

Trông thấy rõ ràng, quai hàm của Lục Hoài Tự lập tức siết chặt lại vài phần.

03

Thấy vẻ mặt khó coi của anh, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác hả hê khó tả.

Tay đang định cúp máy lại rút về, tôi cố tình nói:

“Ồ, lát nữa em tới. Có chút chuyện bực mình cần xử lý trước.”

Tôi còn chưa nói xong, Lục Hoài Tự đã quay người định bước lên lầu.

Tôi vội vàng cúp máy, chạy theo sau.

“Anh và cô gái đó là gì của nhau?”

Lục Hoài Tự không trả lời, bước chân lại nhanh hơn.

Tôi ghét nhất là cái thái độ dửng dưng này của anh, bèn đuổi theo, giọng gắt:

“Em nói cho anh biết, chúng ta còn chưa chính thức ly hôn, tốt nhất anh nên nhớ kỹ điều khoản trong hợp đồng tiền hôn nhân, nếu không thì ba em…”

Lục Hoài Tự bất ngờ dừng lại.

Tôi không kịp tránh, bộp một tiếng đâm sầm vào lưng anh.

Đầu mũi đau nhói, nước mắt gần như trào ra.

Anh quay lưng về phía tôi, giọng trầm:

“Anh vẫn luôn ghi nhớ những lời cha em nói.”

Khó mà diễn tả được giọng điệu đó.

Có chút ghét bỏ, lại như thể đã quá chai lì.

Nhưng tôi chưa kịp nghĩ nhiều, tay vẫn đang nắm chặt tờ giấy khám thai, lòng đầy do dự lẫn hồi hộp mơ hồ.

Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, dè dặt hỏi:

“Nếu như chúng ta có con, liệu mọi chuyện có thay đổi không?”

Đứa bé với tôi là kết tinh của tình yêu.

Từ sau khi kết hôn, tôi luôn muốn có một đứa con.

Nhưng không hiểu sao lại mãi không có.

Rõ ràng cả hai bọn tôi đều hoàn toàn khỏe mạnh.

Nhưng đời không thể cưỡng cầu, nên tôi cũng dần học cách thuận theo tự nhiên.

Nào ngờ đứa bé lại đến đúng lúc như thế này.

Ngay khi chúng tôi sắp ly hôn.

Tôi hiếm khi cảm thấy ngượng ngùng như lúc này.

Nắm chặt tay, chờ đợi câu trả lời từ anh.

Nhưng giây kế tiếp, Lục Hoài Tự chỉ lạnh nhạt nói:

“Kết cục vẫn vậy.”

Tôi như bị sét đánh giữa trời quang.

Tờ giấy trong tay cũng bị bóp nhàu theo phản xạ.

Vẫn vậy sao?

Anh thực sự không quan tâm đến tôi?

Cũng không quan tâm đến chính đứa con ruột của mình?

Tôi bật cười, gần như tự giễu.

Cũng đúng thôi.

Lục Hoài Tự chưa từng yêu tôi.

Thì sao có thể yêu đứa con do tôi sinh ra chứ.

Nhưng tự tôn khiến tôi không thể cúi đầu, tôi siết tay không để nước mắt rơi.

“Đúng vậy, có con với anh thì đúng là kinh tởm, thà tìm người khác tốt hơn còn hơn.”

Nói xong câu độc miệng đó.

Tôi gần như chạy trốn về lại xe.

Nước mắt cứ thế rơi lã chã, nhỏ xuống làm nhòe cả hình ảnh trên phiếu siêu âm.

“Xin lỗi, xin lỗi con… Mẹ không nên nói như vậy… Con không kinh tởm… Con là bảo bối của mẹ…”

“Tất cả là tại cái người cha khốn kiếp của con… Là anh ta không yêu mẹ con mình…”

04

Tôi trở về nhà, đập vỡ tan tành tấm ảnh cưới treo trên tường.

Đến khi bình tĩnh lại, mới thấy buồn cười mà chua chát: một hạt giống vốn đã hỏng, thì sao có thể kết được trái ngọt?

Tôi và Lục Hoài Tự quen nhau từ thời đại học.

Hôm đó tôi đến trường anh chơi với mấy đứa bạn quậy phá.

Tình cờ nhìn thấy anh đang đại diện tân sinh viên phát biểu.

Dưới ánh đèn, Lục Hoài Tự mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản.

Xung quanh mờ đi, chỉ còn ánh sáng rọi xuống gương mặt anh – như thể anh là tiêu điểm duy nhất của cả khán phòng.

Anh cầm tờ giấy đọc bài phát biểu, giọng lạnh lùng, giống hệt con người anh.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, tóc tôi khẽ bay lên.

Lúc đó tôi nghĩ: sao cửa sổ đóng rồi mà vẫn có gió?

À không, hóa ra là… tim tôi đang đập loạn.

Kể từ hôm ấy, tôi bắt đầu theo đuổi Lục Hoài Tự một cách mãnh liệt.

Anh càng từ chối, tôi càng như bị mê hoặc.

Về sau, đến chính tôi cũng không rõ là mình thật sự thích anh, hay chỉ vì lòng kiêu hãnh và sự hiếu thắng trỗi dậy.