MÚA TAY THAY PHIÊN DỊCH
CHƯƠNG 7
Đồng tử Chu Phỉ co rút dữ dội, định nói gì đó, nhưng bị giám đốc Viên giơ tay ngăn lại:
“Xem như có quen biết, tôi nói cho cậu một câu cuối cùng — đã đắc tội với giám đốc Ngô thì đồng nghĩa với việc bị cả ngành phong sát!”
“Đừng mơ đến chuyện niêm yết gì nữa! Về nhà gom ve chai đi là vừa!”
Giám đốc Viên hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.
Chu Phỉ lập tức cảm thấy chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất, mắt vô hồn:
“Xong rồi… tất cả… xong cả rồi…”
Lúc này, Lâm Giai lề mề bước xuống sân khấu, vẫn còn hậm hực vì vừa bị giám đốc Viên mắng:
“Làm gì mà dữ vậy chứ! Dám mắng cả chú cừu! Hừ! Con sói đáng ghét, cứ chờ đó mà xem chú cừu tiêu diệt hết bọn các người!”
“Anh Phỉ, anh thấy ông ta mắng chú cừu mà anh chẳng nói đỡ cho chú cừu câu nào hết vậy?!”
Lời làm nũng đầy trách móc ấy khiến Chu Phỉ tỉnh hồn lại.
Anh ta từ từ đứng dậy, giơ tay tát cho Lâm Giai một cái thật mạnh.
Bốp!
Trên mặt Lâm Giai lập tức hiện lên dấu tay đỏ rực, sưng vù.
Mắt Chu Phỉ đỏ bừng, nghiến răng hỏi:
“Em nói là em biết ngôn ngữ ký hiệu? Vậy vừa rồi em đang làm cái gì?!”
Từ trước tới nay Chu Phỉ luôn dịu dàng với cô ta, Lâm Giai chưa bao giờ thấy anh nổi nóng như vậy. Cô ta ôm mặt, sợ đến phát run:
“Anh Phỉ, chú cừu… chú cừu thật sự biết ngôn ngữ ký hiệu mà… nhưng mà… nhưng họ không hiểu được của chú cừu, chú cừu cũng hết cách rồi…”
“Đây là kiểu ký hiệu chú cừu tự nghĩ ra đó! Nhưng mà chú cừu hiểu là được rồi, họ không hiểu là lỗi của họ chứ!”
Lời ngụy biện của Lâm Giai khiến Chu Phỉ càng thêm điên tiết. Chỉ cần nghĩ đến việc bao năm cố gắng gây dựng sự nghiệp giờ bị phá nát chỉ vì cái “ngôn ngữ tự chế” của cô ta…
Chu Phỉ không nhịn nổi nữa, đưa tay bóp chặt cổ Lâm Giai, gào lên trong cơn cuồng loạn:
“Tự chế này! Tôi cho cô tự chế này!”
“Cô hủy công ty của tôi, hủy cả tương lai của tôi! Cô định lấy gì để đền?!”
Bị bóp cổ đến nghẹt thở, mặt Lâm Giai chuyển sang tím bầm, sắp ngất đến nơi.
Mọi người xung quanh thấy tình hình không ổn vội vàng gọi bảo vệ, mãi mới kéo được Chu Phỉ ra.
Lâm Giai ho sặc sụa điên cuồng.
Thế mà Chu Phỉ vẫn chưa hả giận, lại xông tới tát cho cô ta thêm một cái thật mạnh.
Lâm Giai bị tát lệch cả người, ngã thẳng vào dàn loa âm thanh bên cạnh.
Sắc mặt cô ta lập tức tái nhợt, đau đến mức co rúm người lại.
“Đau… bụng em đau quá…”
Dưới chân cô ta xuất hiện một vũng máu.
Mọi người tại hiện trường sững sờ đứng như tượng, phải mất một lúc mới có người phản ứng lại:
“Mau! Mau gọi xe cứu thương!”
Không khí lập tức trở nên hỗn loạn.
Khi xe cứu thương đến nơi, bác sĩ kiểm tra tình trạng của Lâm Giai, rồi lắc đầu:
“Dấu hiệu sảy thai sớm. Thai còn quá nhỏ, e là không giữ được rồi.”
Lâm Giai đau đến mức gần như bất tỉnh, nhưng vừa nghe thấy câu đó, cô ta lập tức trợn mắt mở ra, không cam lòng nhìn về phía Chu Phỉ:
“Anh Phỉ! Sao anh lại nhẫn tâm như vậy? Anh từng nói đợi công ty niêm yết xong, em sinh con xong là anh sẽ cưới em mà!”
“Sao anh lại có thể tự tay giết chết con của mình chứ?!”
Từng câu oán trách đẫm nước mắt của Lâm Giai khiến mọi người xung quanh bừng tỉnh, chợt hiểu ra mọi chuyện.
Ban nãy nhìn thấy những gì Lâm Giai làm trên sân khấu, ai cũng nghĩ Chu Phỉ xui xẻo vì gặp phải một nhân viên như vậy. Người ta xem kịch thì nhiều, cảm thông thì ít.
Nhưng giờ mà nói Lâm Giai đang mang thai con của Chu Phỉ, thì mọi chuyện đều dễ hiểu. Là do Chu Phỉ tự chuốc lấy cả thôi!
Huống hồ vừa rồi chính Chu Phỉ ra tay với Lâm Giai, dẫn đến cô ta sảy thai.
Thế là ánh mắt của mọi người nhìn anh ta chỉ còn lại sự khinh miệt tột cùng.
“Bảo sao anh ta có thể nhắm mắt cho qua vụ cô ta phát cuồng trên sân khấu như thế! Hóa ra là có gian tình từ trước!”
“Xì! Loại người gì không biết — chính mình đồng ý từ đầu, đến lúc xảy ra chuyện thì lại phát rồ lên. Còn tự tay giết cả con mình nữa chứ!”
“Ôi, cô nhân viên kia thật đáng thương, sao lại gặp đúng phải loại cặn bã thế này…”
Chu Phỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi tay của chính mình — chỉ trong chốc lát, sự nghiệp sụp đổ, đứa con chưa chào đời cũng không còn…
Anh ta hoảng loạn nhìn quanh, rồi ánh mắt dừng lại nơi tôi, như thể tìm thấy được cứu tinh.
Tôi thầm kêu không ổn, vừa định bước đi thì Chu Phỉ đã chắn trước mặt tôi.
Anh ta túm lấy tay tôi, vẻ đau khổ:
“Nguyễn Thanh! Em giúp tôi với, sao lại thành ra như thế này…”
“Tôi đâu có muốn cưới cô ta! Chỉ là hôm đó hai đứa uống say nên mới xảy ra chuyện! Em tin tôi đi!”
“Công ty cũng sắp tiêu rồi, dự án này vốn là do em phụ trách, em giúp tôi nghĩ cách đi mà. Năn nỉ giám đốc Viên đừng rút vốn, nếu không công ty thật sự sụp đổ mất!”