Đọc TruyenCV online mới nhất, đọc truyện chữ, truyện hay. Tổng hợp và cập nhật liên tục, đầy đủ nhất.

Hợp Đồng Bảo Hiểm Và Cái Giá Của Máu

Chương 1

03/03/2026 19:02

01

Tấm thảm Ba Tư đắt tiền trong phòng khách mềm đến mức có thể nuốt trọn mọi âm thanh.

Tôi đứng nhìn bố mẹ chồng vui vẻ ra ngoài. Mẹ chồng – Trương Ái Cầm – thậm chí còn khe khẽ ngân nga mấy câu dân ca quê mùa lạc điệu, tay xách chiếc túi Chanel tôi mới mua cho bà mấy hôm trước, bên trong đựng hương nến và lễ vật, nhìn vừa lạc quẻ vừa buồn cười.

Bố chồng cầm chìa khóa chiếc Porsche Cayenne của tôi, vẻ mặt đầy hưởng thụ và tự mãn.

Cánh cửa “cạch” một tiếng khép lại, ngăn hết mọi ồn ào bên ngoài.

Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh.

Người đàn ông đứng phía sau tôi – chồng tôi, Trần Húc – lúc này lại như con kiến bị ném vào chảo dầu sôi, từng thớ thịt trên người đều run rẩy vì hoảng loạn.

Khuôn mặt luôn khoác lớp mặt nạ nho nhã của anh ta giờ đã rạn nứt, để lộ nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.

“Thanh Thanh…” Giọng anh ta khàn đặc như bị giấy nhám cào qua. “Bố mẹ… sao lại lái xe của em đi?”

Tôi quay người, cầm chai “nước hoa” anh ta tặng hôm qua đặt lên mũi hít nhẹ, rồi nở một nụ cười mà tôi cho là ngọt ngào.

“Ừ mà. Mẹ nói muốn lên chùa Linh Sơn cầu cháu trai. Em nghĩ hiếm khi bố mẹ ra ngoài, cho họ đi xe em cho rộng rãi, ngồi thoải mái.”

Tôi bước lại sofa, ngồi xuống đầy tao nhã, thong thả pha trà cho anh ta.

Trong ấm tử sa, lá Kim Tuấn Mi hảo hạng dần bung nở trong nước sôi, hương trà tỏa ra nhè nhẹ.

Mọi động tác của tôi đều cố tình chậm rãi, như một màn trình diễn.

Và chính sự bình thản ấy mới là cực hình tàn nhẫn nhất với anh ta lúc này.

Anh ta vội vàng bước theo, hai tay quơ loạn trước mặt tôi, nói năng lắp bắp:

“Không được! Tuyệt đối không được! Cái xe đó… xe đó cần bảo dưỡng! Đúng rồi, cần bảo dưỡng! Hôm qua anh định nói với em rồi, lỡ trên đường có vấn đề gì…”

Tôi ngẩng mắt nhìn anh ta, ánh mắt bình thản.

“Bảo dưỡng à?” Tôi khẽ thổi lớp bọt trà trên miệng tách. “Không vội. Lúc nào cũng được. Bố mẹ khó lắm mới vui như vậy, làm con cái sao nỡ làm họ mất hứng?”

Trán anh ta đã lấm tấm mồ hôi, dưới ánh đèn pha lê lấp lánh thứ ánh sáng tuyệt vọng.

Anh ta đột ngột vươn tay, định chộp lấy chiếc điện thoại trên bàn trà của tôi.

“Anh… anh gọi cho bố! Bảo họ quay về ngay! Đi taxi cũng được, anh trả tiền!”

Tôi nghiêng người né nhẹ.

Đúng lúc đó, màn hình điện thoại sáng lên – hiện tên bố tôi.

Tôi không nghe máy, chỉ giơ màn hình lên cho anh ta xem.

“Không cần gọi đâu. Em vừa nói với bố rồi, bảo bố mẹ chồng đang lái xe em đi chơi. Bố còn khen em hiếu thảo nữa, bảo cứ để hai cụ chơi cho vui.”

Hai chữ “bố tôi” ấy là ranh giới anh ta không dám vượt qua, là câu thần chú khiến anh ta lập tức tỉnh táo.

Bàn tay đang giơ ra của anh ta khựng giữa không trung, sắc mặt tái dần đến xám ngoét.

Anh ta không dám.

Mọi thứ trong căn nhà này – kể cả chức phó tổng giám đốc anh ta đang ngồi, chiếc xe sang anh ta lái, đồng hồ đắt tiền anh ta đeo – đều là do bố tôi ban cho.

Anh ta dám sao?

Tôi nhìn dáng vẻ thất thần ấy, hài lòng đặt lại chai “nước hoa” – thực chất là chiếc bút ghi âm siêu nhỏ – lên bàn, chỉnh nhẹ góc để ghi rõ từng lời chúng tôi nói.

Tối qua, chính cây bút nhỏ này đã ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa anh ta và người phụ nữ anh ta giấu bên ngoài, bàn cách gi//ết tôi.

“… Bảo hiểm mua xong rồi, năm mươi triệu tệ, người thụ hưởng là anh. Chỉ cần mai cô ta lái xe qua đoạn đèo đó… là xong.”

“Anh Húc nhớ cẩn thận, đừng để lại chứng cứ.”

Đến giờ tôi vẫn nhớ cảm giác khi nghe đoạn ghi âm ấy trong phòng làm việc – m//áu trong người như đông cứng, lạnh buốt từ đầu đến chân.

Người đàn ông ngủ cùng tôi ba năm.

Người mỗi sáng hôn chào tôi, mỗi tối ôm tôi ngủ.

Người tôi từng nghĩ có thể phó thác cả đời.

Lại đang toan tính gi//ết tôi.

Chỉ vì tôi vô tình phát hiện lỗ hổng lớn trong sổ sách công ty anh ta, hỏi thêm vài câu.

Vì năm mươi triệu tiền bảo hiểm.

Vì những khoản sổ sách đen tối.

Anh ta sẵn sàng tiễn tôi xuống mồ.

Tôi nâng tách trà đưa đến gần môi anh ta, giọng dịu dàng như nước.

“Anh sao vậy? Sắc mặt tệ quá. Không khỏe à?”

Anh ta không nhận, chỉ nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt chưa từng có.

Anh ta đang cố đoán, tôi biết đến đâu rồi.

Trong lòng tôi chỉ có một tiếng cười lạnh.

Đừng vội, Trần Húc.

Màn kịch hay mới bắt đầu thôi.

Thời gian từng giây trôi qua.

Chiếc đồng hồ treo tường kiểu Âu mỗi lần “tích tắc” vang lên đều như đập thẳng vào tim anh ta.

Mỗi khi điện thoại tôi reo, anh ta đều giật bắn như con thỏ bị kinh động.

Tôi nhấp một ngụm trà, thong thả nghiêng người ghé sát tai anh ta, từng chữ rõ ràng:

“Yên tâm đi… bố lái xe… rất vững.”

Cơ thể anh ta run lên dữ dội, gương mặt méo mó.

Cuối cùng anh ta hiểu – tôi biết hết rồi.

Chuyến “du lịch gia đình” này thực chất là buổi phát sóng trực tiếp của cái ch//ết.

Anh ta là khán giả duy nhất.

Và đau đớn nhất.

Còn tôi, là đạo diễn.

 

02

Ba giờ bảy phút chiều, cuộc gọi từ bệnh viện cuối cùng cũng đến.

Không phải tiếng chuông dồn dập báo tin t//ử vo//ng, mà là một giọng nam khá bình tĩnh tự xưng là cảnh sát giao thông.

Ông nói một chiếc Porsche Cayenne màu đen đã va chạm đuôi xe tải trên đoạn đèo ngoại ô.

May mắn lúc đó đang kẹt xe, tốc độ rất chậm. Hai người lớn tuổi trên xe chỉ bị trầy xước nhẹ và hoảng sợ, đã được đưa đến bệnh viện trung tâm gần nhất kiểm tra.

Giọng viên cảnh sát vang rõ khắp phòng khách đang ch//ết lặng.

Cơ thể Trần Húc vốn căng như dây đàn khi nghe đến “trầy xước nhẹ” và “hoảng sợ” lập tức mềm nhũn, như bị rút hết xương, sụp xuống sofa.

Anh ta thở dốc, mồ hôi trên trán nhỏ giọt xuống tấm thảm đắt tiền, lặng lẽ biến mất.

Người không ch//ết.

Anh ta tưởng mình thắng.

Hoặc nói đúng hơn, anh ta nghĩ mình đã thắng.

Niềm may mắn thoát ch//ết ấy chỉ lưu lại trên mặt anh ta chưa đầy ba giây.

Ngay sau đó, trong đôi mắt sâu hun hút ấy bùng lên một thứ ánh sáng tàn độc và oán hận hơn trước.

Anh ta nhìn tôi.

Ánh mắt không còn sợ hãi hay nghi ngờ.

Mà là thù hận trần trụi.

Anh ta đã trấn tĩnh lại.

Anh ta bắt đầu tính toán cách phản công, cách đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn từng biến đổi trên gương mặt anh ta, lòng không chút gợn sóng.

Tất cả, đều nằm trong dự liệu của tôi.

Một tiếng sau, tại bệnh viện.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc tràn ngập khắp hành lang.

Mẹ chồng – Trương Ái Cầm – ngồi trên giường bệnh, trán dán một miếng băng nhỏ. Vừa nhìn thấy tôi, bà ta như bị bật công tắc, lập tức gào khóc long trời lở đất.

“Trời đánh thánh đâm! Tôi đã tạo nghiệp gì mà cưới phải con dâu rắn rết thế này! Nó muốn lấy mạng tôi mà!”

Vừa khóc bà ta vừa dùng tay còn lại chỉ thẳng vào tôi, run lẩy bẩy như người mắc Parkinson.

“Chính nó! Chính nó muốn hại ch//ết chúng tôi! Nó ghen tị vì con trai tôi hiếu thảo với tôi! Nó khinh chúng tôi dân quê!”

Bố chồng ngồi bên cạnh, cánh tay quấn băng, mặt âm trầm, phối hợp nhịp nhàng với vợ, thỉnh thoảng thở dài một tiếng, nhìn tôi bằng ánh mắt đau đớn như thể tim gan rạn nứt.

Bố mẹ tôi cũng nhận được tin, vội vàng chạy đến. Nhìn cảnh trước mắt, sắc mặt bố tôi lập tức tái xanh.

Và màn kịch cao trào được chính người chồng tốt của tôi – Trần Húc – tự tay kéo màn.

Hắn “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt bố mẹ tôi, mắt đỏ hoe, nước mắt nói rơi là rơi, giọng nghẹn ngào:

“Bố! Mẹ! Con xin lỗi! Là con vô dụng! Con không điều hòa được quan hệ giữa Thanh Thanh và mẹ con!”

Hắn dập đầu thật mạnh, trán va xuống sàn phát ra tiếng trầm đục.

“Con không bảo vệ được Thanh Thanh, để cô ấy bị mẹ con thúc ép chuyện sinh con đến mức áp lực quá, nghĩ quẩn làm chuyện hồ đồ!”

“Mấy hôm trước cô ấy còn than với con rằng mẹ con cứ nhắc chuyện bế cháu, khiến cô ấy áp lực lắm, bảo không muốn sống thế này nữa! Lẽ ra con phải khuyên nhủ cô ấy nhiều hơn! Tất cả là lỗi của con! Là lỗi của con!”

Hắn diễn vô cùng chân thật, đấm ngực dậm chân.

Rồi đột nhiên xoay người, run rẩy chỉ thẳng vào tôi, gào lên với cảnh sát vừa đến lấy lời khai:

“Đồng chí công an! Là cô ta! Nhất định là cô ta động vào phanh! Xe bình thường chỉ mình cô ta lái! Hôm qua lúc giao chìa khóa, sắc mặt cô ta đã khác lắm! Cô ta muốn gi//ết bố mẹ tôi!”

Bố chồng lập tức hùa theo:

“Đúng! Chính là nó! Hôm qua lúc đưa chìa khóa cho tôi, nó cười… cười rợn người! Tôi đã thấy không ổn rồi!”

Cả gia đình kẻ tung người hứng, phối hợp hoàn hảo.

Họ thành thục dệt nên một câu chuyện dối trá, dùng những “mâu thuẫn” và “chi tiết” bịa đặt ấy để đóng đinh tôi lên cột nhục nhã với cái mác “gi//ết người vì mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu”.

Xung quanh, bệnh nhân, người nhà, thậm chí vài y tá cũng nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ hoặc tò mò.

Tôi giống như bị lột trần giữa chợ, hứng trọn mọi chỉ trỏ.

Bố tôi run lên vì tức giận, môi run rẩy định lao lên tranh cãi, nhưng tôi giữ chặt tay ông.

Tôi khẽ lắc đầu, kiên định.

Rồi hít sâu một hơi, giữa bao ánh mắt soi mói, quay sang viên cảnh sát trẻ đang ghi chép, giọng không lớn nhưng rõ ràng và bình tĩnh:

“Đồng chí, tôi không làm.”

“Tôi yêu cầu lập tức tiến hành giám định kỹ thuật chuyên nghiệp đối với chiếc xe.”

“Và tôi có bằng chứng chứng minh, người muốn gi//ết người… không phải tôi.”

Sự bình tĩnh của tôi đối lập gay gắt với cơn cuồng loạn của cả gia đình họ.

Trần Húc nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn khó nhận ra.

Có lẽ hắn không ngờ rằng, giữa lúc bị ngàn người chỉ trích như vậy, tôi không hề sụp đổ mà còn lạnh lùng đến đáng sợ.

Tôi nhìn hắn, lòng phẳng lặng như nước.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Màn cắn ngược này… còn vô liêm sỉ và đặc sắc hơn tôi tưởng.

 

03

Phòng thẩm vấn ở đồn công an, ánh đèn trắng bệch.

Chiếc bàn kim loại lạnh lẽo ngăn tôi với gia đình đối diện.

Mẹ chồng Trương Ái Cầm đã thu lại vẻ lăn lộn ăn vạ ở bệnh viện, đổi sang bộ mặt nạn nhân bi thương, kể lể với cảnh sát tôi “bất hiếu, ngỗ nghịch” thế nào.

“Đồng chí không biết đâu, con đàn bà này từ khi về nhà tôi chưa từng cho tôi sắc mặt tốt! Con trai tôi mỗi tháng đưa cho nó bao nhiêu tiền sinh hoạt, vậy mà nó còn chẳng mua nổi cho tôi bộ đồ tử tế!”

“Tôi chỉ nhắc nó vài câu chuyện sinh con mà nó đã sưng sỉa mặt mày, bảo thời đại nào rồi còn trọng nam khinh nữ, bảo chúng tôi dân quê tư tưởng phong kiến!”

“Nó hận chúng tôi! Hận cả nhà tôi! Nên mới nghĩ ra cách độc ác này để lấy mạng chúng tôi!”

Trần Húc ngồi bên cạnh, đúng lúc chen vào “bổ sung chi tiết”, vẽ tôi thành một người phụ nữ tâm lý méo mó, xuất thân giàu có nên coi thường nhà chồng, tinh thần bất ổn.

“Vợ tôi… bình thường cảm xúc cũng không ổn định lắm. Bố mẹ tôi từ quê lên, cô ấy luôn có ý kiến. Vì chuyện này chúng tôi cãi nhau nhiều lần. Cô ấy luôn nghĩ bố mẹ tôi đến để lợi dụng cô ấy, nghĩ tôi là ‘phượng hoàng nam’, không xứng với cô ấy.”

Hắn cúi đầu, giọng đầy đau khổ.

“Tôi cứ nghĩ mình đối xử tốt với cô ấy thì sẽ cảm hóa được. Không ngờ… cô ấy lại cực đoan đến mức này.”

Câu chuyện họ bịa ra logic chặt chẽ, chi tiết phong phú, nghe như thật.

Họ tưởng trong cuộc chiến dư luận và cảm xúc này, mình đã nắm chắc phần thắng.

Họ tưởng tôi – một tiểu thư sống trong nhung lụa – trước thế công dồn dập như vậy, ngoài khóc lóc và chối cãi, sẽ chẳng còn cách nào phản đòn.

Trần Húc thậm chí còn ngẩng lên nhìn tôi bằng ánh mắt pha trộn giữa thương hại và tư thế của kẻ chiến thắng.

Viên cảnh sát lớn tuổi phụ trách thẩm vấn nhíu mày nhìn tôi, giọng nghiêm nghị:

“Cô Lâm Thanh, với những lời tố cáo trên, cô có gì muốn nói không?”

Tôi từ đầu đến giờ vẫn im lặng nghe họ hắt từng chậu nước bẩn lên người mình.

Cho đến lúc này, tôi mới chậm rãi ngẩng đầu.

Tôi không vội biện minh.

Từ chiếc túi Hermès mang theo bên người, tôi thong thả lấy ra một chai “nước hoa” tinh xảo.

Món quà hôm qua tôi còn khen thơm.

Thân chai màu đen nhám, điểm vài viên đá nhỏ lấp lánh ánh lạnh dưới đèn.

Mọi ánh mắt lập tức dồn về phía tôi.

Sắc mặt Trần Húc thoáng biến đổi. Rõ ràng hắn không hiểu trong tình huống này tôi lấy nó ra để làm gì.

Có lẽ hắn tưởng tôi sẽ dùng nó để chứng minh hắn từng “yêu thương” tôi, làm một màn biện hộ yếu ớt.

Tôi không để ý ánh nhìn dò xét ấy.

Ngón tay thon dài của tôi khẽ ấn vào phần đầu chai.

Không có hương thơm nào phun ra.

Thay vào đó, một đoạn hội thoại bị ghi lại rõ ràng vang lên từ loa siêu nhỏ bên trong.

“… Bảo hiểm đã mua xong, năm mươi triệu, người thụ hưởng là anh. Chỉ cần mai cô ta lái xe qua đoạn đèo đó… là xong. Nửa đời sau chúng ta không phải lo gì nữa.”

Giọng Trần Húc, âm trầm và tham lam.

Phòng thẩm vấn lập tức im phăng phắc.

Gương mặt đang cố tỏ vẻ đau khổ của mẹ chồng đông cứng.

Ngay sau đó là giọng phụ nữ nũng nịu vang lên:

“Anh Húc nhớ cẩn thận, đừng để lại chứng cứ. Lỡ bị phát hiện thì là tội cố ý gi//ết người đó!”

“Yên tâm.” Giọng Trần Húc cười lạnh đầy đắc ý. “Ống dẫn dầu phanh anh đã xử lý rồi, kín kẽ không ai biết. Đến lúc đó cảnh sát chỉ kết luận là tai nạn. Cô ta ch//ết rồi, công ty nhà họ Lâm, toàn bộ tài sản đứng tên cô ta… sẽ là của chúng ta.”

“Của chúng ta…”

Bản ghi âm dừng lại ở đó.

Cả phòng thẩm vấn ch//ết lặng.

Không khí như đông cứng.

Sắc mặt Trần Húc trong vài giây ngắn ngủi chuyển từ hoang mang sang kinh hãi, rồi trắng bệch, cuối cùng xám ngoét như tro tàn.

M//áu trên mặt hắn như bị rút sạch, cả người mềm nhũn trên ghế, môi run không thành tiếng, trong mắt chỉ còn nỗi sợ và tuyệt vọng vô tận.

Tiếng khóc của mẹ chồng nghẹn lại. Bà ta quay đầu nhìn đứa con trai mà mình luôn tự hào bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Viên cảnh sát già và cảnh sát trẻ nhìn nhau, sự chấn động hiện rõ trong mắt.

Tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến trước bàn, cầm lấy cây bút ghi âm ngụy trang thành “chai nước hoa” vẫn còn nhấp nháy đèn báo, từ trên cao nhìn xuống Trần Húc – kẻ đã hồn bay phách lạc.

Tôi lặp lại câu cuối cùng trong đoạn ghi âm anh ta đã nói, giọng lạnh băng:

“Đừng để lại chứng cứ?”

Tôi bật cười. Trong nụ cười ấy là sự châm biếm đến tận cùng và khoái cảm lạnh lẽo.

“Đáng tiếc quá, Trần Húc. Chứng cứ lớn nhất của anh… đang nằm trong tay tôi.”

Khoảnh khắc ấy, thế công và thế thủ lập tức đảo ngược.