Chồng Giấu Tiền Nuôi Tiểu Tam, Tôi Giành Con Rời Đi
Chương 4
“Chu Tình, cô ra đây cho tôi!” Giọng mẹ chồng chói tai the thé, “Cô là cái thá gì mà nói ly hôn là ly hôn?”
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn hai người dưới lầu.
Trần Phong đứng bên cạnh, một câu cũng không nói.
Mẹ chồng tôi tiếp tục mắng chửi.
“Con trai tôi có chỗ nào có lỗi với cô? Cho cô ăn, cho cô mặc, còn cho cô một đứa con trai, cô còn muốn gì nữa?”
Cho tôi ăn?
Cho tôi mặc?
Tôi cười lạnh.
AA chế, mọi chi tiêu đều chia đôi.
Anh ta đã cho tôi cái gì?
“Mẹ, đừng hét nữa, để hàng xóm nghe thấy…” Trần Phong kéo bà ta.
“Cứ để họ nghe! Tôi phải để tất cả mọi người phân xử cho rõ!” Mẹ chồng hất tay anh ta ra, “Con trai tôi chẳng qua chỉ thích người khác thôi mà, đàn ông nào chẳng trăng hoa? Cô đến mức đó sao?”
Tôi sững lại.
Bà ta biết?
Bà ta biết Trần Phong ngoại tình?
Mà bà ta còn thấy chuyện đó chẳng đáng gì?
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa sổ ra.
“Dì à, dì vừa nói gì cơ?” Tôi gọi bà ta là dì, dù sao tôi cũng đã quyết định ly hôn
Mẹ chồng ngẩng đầu.
“Tôi nói con trai tôi không sai! Đàn ông mà, ai chẳng trăng hoa? Cô đừng có nắm mãi không buông!”
Tôi cười.
“Vậy dì có biết con trai dì đã tiêu cho người phụ nữ kia hai vạn năm không?”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
“520, 8.000. Sinh nhật, 12.000. Kỷ niệm, 5.000. Tổng cộng 25.000.”
Mặt Trần Phong trắng bệch.
“Chu Tình, em…”
“Con trai dì còn đưa cô ta đi Tam Á mừng sinh nhật, dì có biết không?”
Mẹ chồng quay phắt sang nhìn Trần Phong.
“Mày… mày đưa tiền cho con hồ ly đó à?”
Trần Phong há miệng.
“Mẹ, con có thể giải thích…”
“Mày giải thích cái gì?” Sắc mặt bà ta còn khó coi hơn cả anh ta, “Mày có tiền tiêu cho con hồ ly bên ngoài mà không có tiền cho mẹ mày à? Lần trước mẹ nằm viện, mày còn bảo không có tiền, để vợ mày ứng trước! Mày…”
Bà ta chỉ vào mặt Trần Phong, tay run lên bần bật.
“Đồ vô lương tâm!”
Tôi đóng cửa sổ lại.
Không muốn nhìn thêm nữa.
Cứ để mẹ con họ tự cãi nhau đi.
Buổi tối, Lâm Khả gọi điện cho tôi.
“Tình Tình, bên cậu thế nào rồi?”
“Ổn lắm.”
“Trần Phong ký chưa?”
“Chưa. Nhưng không vội.”
“Sao lại nói vậy?”
“Giờ mẹ anh ta còn hận anh ta hơn cả tớ.”
Lâm Khả bật cười.
“Đáng đời.”
“À đúng rồi, có chuyện này muốn hỏi cậu.”
“Chuyện gì?”
“Cậu có thể giúp tớ tra xem Trần Phong có thật sự mua nhà chưa không?”
“Được. Gửi số căn cước của anh ta cho tớ.”
Tôi gửi qua.
Nửa tiếng sau, tin nhắn của Lâm Khả tới.
“Tra được rồi.”
“Sao?”
“Chưa mua. Đúng là anh ta có để dành tiền, nhưng nhà thì vẫn chưa mua.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“May quá.”
“Nhưng mà…”
“Nhưng gì?”
“Tháng trước anh ta có nộp đơn xin vay một khoản.”
“Vay tiền?”
“Ừ. Hai mươi vạn.”
Tôi khựng người.
“Anh ta vay tiền để làm gì?”
“Không biết. Nhưng hồ sơ không được duyệt.”
Hai mươi vạn.
Anh ta đã để dành ba mươi tám vạn, còn muốn vay thêm hai mươi vạn.
Cộng lại là gần sáu mươi vạn.
Anh ta định mua cái gì?
Hay là… cho ai?
Tôi có một dự cảm rất xấu.
Ngày mai, tôi phải đi điều tra thêm mới được.
9.
Ngày hôm sau là thứ Bảy.
Tôi gửi Nhất Nặc cho mẹ trông, một mình đến ngân hàng.
Lâm Khả đứng đợi tôi ở cửa.
“Nghĩ kỹ rồi chứ?” cô ấy hỏi.
“Tớ nghĩ kỹ rồi.”
“Làm thế này có thể là vi phạm quy định.”
“Tớ biết. Nhưng tớ nhất định phải làm rõ.”
Lâm Khả thở dài.
“Được rồi, đi theo tớ.”
Cô ấy dẫn tôi vào khu vực phía sau.
Ở đó có một đồng nghiệp, là đồng hương của cô ấy.
“Đây là bạn thân của tôi, giúp cô ấy tra chút thông tin.” Lâm Khả nói.
Người đồng nghiệp kia nhìn tôi một cái, không hỏi nhiều.
“Tra cái gì?”
“Hồ sơ xin vay. Của người này.” Lâm Khả đưa số căn cước của Trần Phong qua.
Người kia gõ bàn phím mấy cái.
“Có. Tháng trước nộp đơn, vay tín chấp hai mươi vạn, nhưng không được duyệt.”
“Tại sao không được duyệt?” tôi hỏi.
“Chứng minh thu nhập có vấn đề. Anh ta khai thu nhập tháng là ba vạn, nhưng sao kê dòng tiền chỉ có một vạn tám.”
Tim tôi chùng xuống.
Anh ta khai là ba vạn.
Nhưng thực tế chỉ có một vạn tám.
Anh ta đang khai khống thu nhập để vay được nhiều hơn.
“Mục đích vay ghi là gì?”
Người kia nhìn màn hình.
“Mua nhà.”
Mua nhà.
Anh ta muốn mua nhà.
“Có thông tin cụ thể không?” tôi hỏi. “Ví dụ mua nhà ở đâu?”
“Có.” Người kia đọc ra, “Thành phố XX, quận XX, khu dân cư XX, tòa 3, đơn nguyên 2, căn 1202. Tổng giá trị 680.000 tệ, trả trước 200.000.”
Tôi sững người.
Địa chỉ đó…
Tôi không biết.
Nhưng sắc mặt Lâm Khả thay đổi.
“Khoan đã.” Cô ấy nói, “Địa chỉ này… là quê của Tô Dao.”
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
“Cậu nói gì?”
“Tô Dao, chính là cô ả kia, quê cô ta ở khu đó.” Lâm Khả lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh, “Cậu xem đi, trước đây vòng bạn bè của cô ta từng đăng.”
Tôi cầm lấy điện thoại.
Trong ảnh là một khu chung cư cũ kỹ.
Bên cạnh có một tấm biển chỉ dẫn, ghi tên khu dân cư.
Trùng khớp hoàn toàn với cái tên trong hồ sơ vay mua nhà.
Tay tôi bắt đầu run lên.
Anh ta muốn mua nhà cho Tô Dao.
Dùng ba mươi tám vạn anh ta đã giấu riêng, cộng thêm khoản vay hai mươi vạn, để mua cho người phụ nữ đó một căn nhà trị giá sáu mươi tám vạn.
Chồng tôi.
Cha của con tôi.
Lại lén sau lưng tôi, muốn mua nhà cho người phụ nữ mà anh ta ngoại tình.
“Tình Tình?” Lâm Khả nắm lấy tay tôi, “Cậu không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
“Chúng ta đi thôi.”
“Chờ đã.” Tôi hít sâu một hơi, “Căn nhà đó, anh ta đã nộp tiền trả trước chưa?”
Người đồng nghiệp kia tra lại.
“Chưa. Vay không được duyệt, chắc tiền trả trước cũng chưa nộp.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
May mà chưa.
“Nhưng mà…” Người kia lại nói, “Anh ta đang xin qua một kênh khác.”
“Kênh gì?”
“Vay online.”
Tim tôi lại thắt lại.
“Anh ta xin vay bao nhiêu?”
“Cái này tôi không tra được, không thuộc hệ thống bên tôi.” Người kia lắc đầu, “Nhưng nhìn tình hình này, chắc là đang muốn gom đủ tiền trả trước.”
Tôi gật đầu.
“Được, tôi hiểu rồi. Cảm ơn.”
Ra khỏi ngân hàng, tôi đứng chết lặng trên phố, không nhúc nhích.
Lâm Khả đứng bên cạnh, dường như không biết nên nói gì.
“Tình Tình, cậu…”
“Tớ không sao.” Tôi nói. “Bây giờ tớ đi tìm anh ta.”
“Tìm anh ta làm gì?”
“Hỏi cho rõ.”
“Một mình cậu ổn không? Hay để tớ đi cùng?”
“Không cần.” Tôi nhìn cô ấy, “Đây là chuyện của tớ.”
Lâm Khả há miệng, cuối cùng chỉ gật đầu.
“Có chuyện gì thì gọi cho tớ ngay.”
“Ừ.”
Tôi bắt taxi, đi thẳng tới công ty của Trần Phong.
Thứ Bảy mà anh ta vẫn tăng ca.
Hoặc phải nói là, anh ta đang trốn tôi.
Lễ tân nhìn thấy tôi, lộ vẻ khó xử.
“Cô Chu, anh Trần có dặn…”
“Tránh ra.” Tôi ngắt lời cô ta, “Tôi là vợ anh ta.”
Lễ tân sững người, không dám cản.
Tôi đi thẳng vào trong, tìm đến chỗ làm việc của Trần Phong.
Anh ta đang ngồi trước máy tính. Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Chu Tình? Sao em…”
Tôi giơ điện thoại ra trước mặt anh ta.
Trên màn hình là địa chỉ căn nhà đó.
“Đây là cái gì?”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Nói.” Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, “Có phải anh định mua nhà cho Tô Dao không?”
Những đồng nghiệp xung quanh đều quay sang nhìn.
Có người bắt đầu thì thầm bàn tán.
Mặt Trần Phong đỏ bừng.
“Em… em nói nhỏ thôi!”
“Tôi đang hỏi anh.”
“Đây là công ty!”
“Thì sao?”
Anh ta đứng bật dậy, kéo tôi về phía phòng họp.
Tôi hất tay anh ta ra.
“Nói ở đây.”
Anh ta cuống lên.
“Chu Tình, em đừng làm loạn nữa!”
“Tôi làm loạn?” Tôi bật cười. “Trần Phong, anh lén vợ tích tiền mua nhà cho tiểu tam, ai mới là người đang làm loạn?”
Cả văn phòng im phăng phắc.
Tất cả mọi người đều nhìn chúng tôi.
Có người còn lén lấy điện thoại ra quay lại.
Sắc mặt Trần Phong tái mét.
“Em… em biết bằng cách nào?”
“Vậy là anh thừa nhận rồi?”
Anh ta há miệng, không nói nổi câu nào.
Tim tôi hoàn toàn lạnh ngắt.
“Trần Phong, tôi hỏi anh lần cuối.” Tôi nói. “Căn nhà đó, anh đã trả tiền chưa?”
Anh ta cúi đầu.
“…Chưa.”
“Định khi nào trả?”
“Anh…”
“Khoản vay không được duyệt, giờ anh đang xin vay online, đúng không?”
Anh ta ngẩng phắt đầu lên, trong mắt đầy vẻ kinh hãi.
“Em sao lại…”
“Tôi làm sao mà biết à?” Tôi cười lạnh. “Trần Phong, anh quên nghề của tôi rồi sao?”
Toàn thân anh ta run lên.
“Chu Tình, anh xin em…”
“Xin tôi cái gì?”
“Cho anh một cơ hội.” Giọng anh ta lạc đi như muốn khóc. “Anh biết sai rồi. Căn nhà đó anh sẽ không mua nữa. Tô Dao anh cũng sẽ không liên lạc nữa. Xin em, đừng ly hôn.”
Tôi nhìn anh ta.
Người đàn ông này, tôi đã ở bên anh ta bảy năm.
Tôi từng nghĩ mình hiểu anh ta.
Nhưng hóa ra tôi không hề hiểu.
Sự ích kỷ, giả dối, toan tính của anh ta.
Tôi chưa từng nhìn thấu.
“Trần Phong, anh biết không?” Giọng tôi rất bình tĩnh. “Nếu anh chỉ đơn thuần là thích cô ta, có lẽ tôi còn có thể tha thứ cho anh.”
Trong mắt anh ta lóe lên một tia hy vọng.
“Nhưng anh lại muốn mua nhà cho cô ta.” Tôi nói. “Dùng số tiền anh giấu tôi mà tích cóp, dùng khoản vay anh định gánh, dùng cả tương lai của con chúng ta.”
Tia hy vọng trong mắt anh ta vụt tắt.
“Anh có từng nghĩ đến Nhất Nặc sẽ ra sao không?”
Anh ta há miệng.
“Anh có từng nghĩ tôi sẽ ra sao không?”
Anh ta câm lặng.
“Trần Phong, từ đầu đến cuối, anh chỉ nghĩ cho bản thân mình.” Tôi quay người bước ra ngoài. “Thỏa thuận ly hôn, anh ký hay không?”
“Ký.” Giọng anh ta vọng tới từ phía sau. “Anh ký.”
Tôi dừng bước.
“Nhưng tôi có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Quyền nuôi Nhất Nặc, thuộc về tôi.”
Tôi sững người.
“Anh nói cái gì?”
“Nhất Nặc phải theo tôi.” Anh ta nói. “Mẹ tôi bảo rồi, con trai theo bố sau này mới nên người.”
Tôi quay người lại nhìn anh ta.
Ánh mắt anh ta đã trở lại bình tĩnh.
Thậm chí còn thoáng hiện vẻ tính toán.
“Trần Phong, anh bị điên rồi à?”
“Tôi không điên.” Anh ta nói. “Em muốn ly hôn, được. Nhưng con thì tôi nhất định phải giành.”
Tôi nhìn anh ta mấy giây.
Rồi bật cười.
“Được.” Tôi nói. “Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
10.
Rời khỏi công ty của Trần Phong, tôi gọi điện cho luật sư Vương.
“Luật sư Vương, anh ta nói muốn giành quyền nuôi con.”
“Cô đừng lo.” Giọng luật sư Vương rất bình tĩnh, “Trường hợp thế này tôi gặp nhiều rồi. Anh ta đang muốn dùng đứa trẻ để uy hiếp cô.”
“Uy hiếp tôi chuyện gì?”
“Tài sản. Nhà cửa, tiền tiết kiệm, anh ta không muốn chia cho cô. Cho nên mới lấy con ra làm con bài mặc cả.”
Tôi hiểu rồi.
“Vậy phải làm sao?”
“Trước tiên khởi kiện ly hôn, sau đó tranh quyền nuôi con tại tòa. Cô có bằng chứng chứng minh đứa trẻ chủ yếu do cô chăm sóc không?”
“Có.” Tôi đáp, “Năm năm nay, toàn bộ chi phí của con đều do tôi chi trả, tôi có ghi chép. Việc chăm sóc hằng ngày cũng là tôi làm, có ảnh và video.”
“Vậy thì không thành vấn đề.” Luật sư Vương nói, “Ngoài ra, bằng chứng anh ta ngoại tình cũng rất quan trọng. Thông thường, bên có lỗi sẽ rất khó giành được quyền nuôi con.”
“Tôi có sao kê ngân hàng của anh ta, còn có cả ghi âm.”
“Đủ rồi. Cô Chu, chuẩn bị ra tòa đi.”
Cúp điện thoại, tôi đứng giữa phố, hít sâu một hơi.
Ra tòa.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình đi đến bước này.
Nhưng nếu đã đi đến đây rồi, tôi sẽ không lùi nữa.
Nhất Nặc, mẹ nhất định sẽ giành con về.
Những ngày tiếp theo vô cùng bận rộn.
Chuẩn bị hồ sơ, sắp xếp chứng cứ, trao đổi với luật sư.
Phía Trần Phong cũng không nhàn rỗi.
Anh ta thuê luật sư, bắt đầu thực sự kiện tụng với tôi.
Mẹ chồng cũng cách ba hôm lại tới gây sự một lần.
“Cô có tư cách gì mà nuôi con? Có phải cô muốn lừa tiền con trai tôi không?”
Tôi không thèm để ý đến bà ta.
Ngày mở phiên tòa, trời âm u.
Trong phòng xử, Trần Phong ngồi đối diện tôi.
Anh ta gầy đi rất nhiều, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Nhưng trong ánh mắt ấy, vẫn còn lộ ra một tia kiêu ngạo.
“Mời nguyên đơn trình bày yêu cầu khởi kiện.” Thẩm phán lên tiếng.
Luật sư Vương đứng dậy.
“Nguyên đơn Chu Tình yêu cầu ly hôn với bị đơn Trần Phong. Lý do như sau: Thứ nhất, bị đơn có quan hệ không chính đáng với người khác trong thời kỳ hôn nhân, có hành vi ngoại tình. Thứ hai, trong thời kỳ hôn nhân, bị đơn che giấu thu nhập, tự ý tích lũy hơn ba mươi tám vạn, gây tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích tài sản chung của vợ chồng. Thứ ba, bị đơn từng có kế hoạch dùng khoản tiền tiết kiệm trong thời kỳ hôn nhân để mua nhà cho người thứ ba ngoài hôn nhân, đã cấu thành lỗi nghiêm trọng.”